Chị giúp việc 2020

“Chúng ta không hiểu nhau
mình thấy mình đang lặp lại mình, nói lại những điều đã nói,nhưng vẫn thích nhắc lại, vì có những điều càng hiểu sâu sắc, càng làm mình đi qua ngày thường một cách nhẹ nhàng đỡ bức xúc hơn.

Hiện tượng ông nói gà bà hiểu vịt vốn nhiều nhan nhản rồi. Ai cũng nhận thấy. Nhất là những gì liên quan đến các khái niệm trừu tượng, hơi cao cao heheh.

Nhưng kể cả trong một câu chuyện rất bình thường hàng ngày, chúng ta cũng hiểu không trọn vẹn.Luôn chỉ một phần nào đó lọt tai, phần còn lại trượt ra ngoài, vì đầu ta còn đang nằm chỗ khác.
Đầu ta quá bận rộn heheh.
Lỗi chúng ta một phần, ham cái mới, hóng tin vịt, quan tâm nhiều, ồn ã nhiều thì đầu nó bị ứ thôi, rõ.
Lỗi khác do hoàn cảnh xã hội hiện tại, quá nhiều thứ cần lo, cần để tâm, cần phải làm song song.Nên đành chấp nhận.

Và điểm này là quan trọng này, nếu muốn hạn chế những vấn đề phát sinh – biết!
Biết rằng điều ta nói sẽ không được hiểu đúng, hiểu trọn vẹn.
Biết rằng người khác nói ta sẽ hiểu không đúng, không trọn vẹn.
Vậy thì -> thông cảm / lường trước / lắng nghe / hỏi lại / nhắc đi nhắc lại / không đổ lỗi.

Giờ hay phải nói chuyện với mẹ và chị giúp việc.
Nhõn có 3 người, nói tiếng Việt,mà thấy hiện tượng này nó hiện diện đặc quánh, cảm thấy có thể quấy lên như bột bánh xèo.
Nên hay thấy mình cứ vừa nhắc lại điều mình vừa nói như một kẻ trơ trẽn không biết ngượng, vừa băn khoăn không hiểu bên đầu dây kia có nghe không, hiểu thế nào.

Heheh, cuộc sống đôi khi hơi giống tuồng chèo một tý, nhể. Xuề xoà, kiểu take it easy, có lẽ hợp hơn cả. “

Đọc lại post 16.07.2020, nhớ lại thời gian 1 năm trước.
Mới có 1 năm mà đã cảm thấy như đã mấy năm.
Chị giúp việc tên L., là người giúp việc đầu tiên bà sống cùng một thời gian dài – vài tháng.
Mình là người chứng kiến sự phát triển của cả 3, của mình, của bà, của chị L..
Mình nghĩ chị L không có sự phát triển rõ ràng.
Câu chuyện của chị ấy vẫn chỉ ở mức quanh quẩn tôi đúng, người khác sai.
Mình cũng không chờ đợi điều khác ở chị ấy.
Một khi còn phải quay quắt lo cho miếng ăn, đồng tiền, khó mà chờ đợi điều khác.
Nên chỉ lựa, khen nhè nhẹ, cảm ơn nhè nhẹ, để tâm chị ấy tĩnh nhiều như có thể.

Nhưng mẹ mình có sự phát triển vượt bực về tâm thức.
Vượt bực là so với mức của bà thôi.
Bà đã biết nhìn vào cái chung, mà bỏ qua một số cái riêng.
Đã không phản ứng thái quá vào những chỉ trích lếu láo.
Sự có mặt của chị L. đã giúp bà nhận ra một số thứ rõ ràng hơn.
Hoặc bà hành động giống chị ấy, hoặc bà hành động khác đi.

Nghe mình kể củ chuối nhỉ, kiểu rất bất hiếu.
Chắc chả có đứa con nào phát biểu về mẹ mình như mình cả.
Mình thì không thấy mình bất hiếu trong chuyện này,
ngoài chuyện thỉnh thoảng nóng nảy nói mạnh với bà.
Nếu tới lúc nào đó, bà biết tự nương vào chính bản thân mình,
biết rằng mình là người chịu trách nhiệm cho cuộc sống tinh thần của mình,
thì mình sẽ là người vui nhất.