Bẻ gãy sừng trâu (Bài của bạn Sơn)
Chị Tủm hôm nay đã tròn 17 tuổi … tuổi bẻ gãy sừng trâu ![]()
Dạo gần cuối thấy chị hay ông ổng hát hò với cây đàn ghita phừng phừng suôt ngày. Rồi lại hay cùng chúng bạn đi cắm trại đốt lửa qua đêm, chị đã bắt đầu dần thành người lớn.
Chị thích những hoạt động chung, thích làm những cái cho tập thể. Năm sau mới học hết phổ thông thế mà chị đã cùng các bạn nghĩ cách kiếm tiền từ bây giờ để làm lễ tổ chức ra trường !
Cứ thứ năm hàng tuần chị nhận trọng trách làm bánh ngọt mang đến trường bán vào lúc ra chơi, chả biết các bạn tích góp được bao nhiêu mỗi lần, nhưng chị vui.
Mà ở tuổi chị còn gì vui hơn khi được hòa mình với chúng bạn, được làm cái mình thích.
Có cái gì đó làm bố nhớ đến … ABBA ban nhạc nổi tiếng vào cuổi những năm 70s và 80s, cũng là lúc bố vào tuổi bẻ gã sừng trâu như chị bây giờ ![]()
Hồi đấy nghe nhạc ABBA thấy vui lắm vì hay nghe vào chương trình năm mới đón tết, sau giao thừa và kéo dài phải đến 3-4 giờ sáng trên vô tuyến. Mặc dù tiếng Anh của bố dạo đó tậm tịt lắm nghe như vịt nghe sấm thôi
Nhưng âm nhạc không có rào cản, nó có thể thấm qua giai điệu, qua giọng hát, qua cái năng lượng được truyền đi. Chỉ cần mở lòng người ta sẽ cảm nhận được nó.
Trong âm thanh của tiếng trống tiến quân bài ca Fernando viết về những chiến binh Mexico trong chiến tranh giành độc lập cho đất nước đã vang lên:
„Can you hear the drums, Fernando
I remember long ago another starry night like this
In the firelight, Fernando
You were humming to yourself and softly strumming your guitar“
Anh có nghe thấy tiếng trống không, Fernando ?
Trong một đêm sao sáng như đêm nay
Bên ánh lửa bập bùng
Với cây đàn ghita tiếng hát anh nhẹ nhàng tuôn chảy
Một khung cảnh thật đẹp của tuổi thanh niên bên chúng bạn cùng ánh lửa trại. Nhưng tuổi thanh niên cũng là tuổi của thử thách, của những ý tưởng mới, dám nghĩ dám làm và thỉnh thoảng cũng có phần nông nổi, coi trời bằng vung ![]()
„I could hear the distant drums
And sounds of bugle calls were coming from afar
They were closer now, Fernando
Every hour, every minute, seemed to last eternally“
Bỗng từ xa vọng về
Tiếng trống trận và tiếng kèn tiến quân
Chúng đang tới gần
Mỗi giây, mỗi phút tưởng chừng như vô tận
Trong chiến tranh quả thật đây là một thử thách rất lớn đối với người lính: trước khi xung trận.
„I was so afraid, Fernando
We were young and full of life and none of us prepared to die
And I’m not ashamed to say
The roar of guns and cannons almost made me cry“
Tôi đã hoảng sợ, Fernando
Chúng ta còn quá trẻ và chưa chuẩn bị cho cái chết
Thú thật
Trong rừng lưỡi lê và đại bác, tôi đã gần chảy nước mắt
Nhưng dám nhìn thẳng vào cảm xúc thật của bản thân lại chính là sức mạnh của con người để tiến tới.
„There was something in the air that night
The stars were bright, Fernando
They were shining there for you and me
For liberty, Fernando“
Có gì thật đặc biệt trong cái đêm hôm ấy
Ánh sao trời lung linh
Rọi chiếu anh em mình
Ánh sáng cho tự do và một đất nước thanh bình.
Ở Việt nam người ta sẽ bảo là „được trời phù hộ“ vì „mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên“. Thế nhưng thường những năng lượng trong sáng, chính nghĩa cũng dễ được trời phụ hộ hơn ![]()
„Though I never thought that we could lose
There’s no regret
If I had to do the same again
I would, my friend, Fernando“
Mặc dù chưa bao giờ nghĩ chúng ta có thể thua trận
Tôi không hề ân hận
Nếu phải làm lại một lần
Tôi sẽ vẫn làm như vây, bạn thân !
Mỗi thế hệ một khác, nhưng tình cảm của những người lính nói riêng, hay tình bạn nói chung thật đáng trân trọng, nó sẽ là chỗ dựa cho chị trong cuộc sống.
Chúc chị sang tuổi mới luôn vui tươi và nhẹ bước trong cuộc đời.
Chúc chị có những quyết định sáng suốt và làm gì cũng không ân hận về cái mình đã làm.
P.S.: lục thấy cái video cách đây đã 4 năm hai chị em song tấu, chợt nhớ đến tình bạn trong tiếu ngạo giang hồ. Chị đã có một ông em và là một ông bạn thật „thân“, bố chưa thấy ai kêu tên chị hay như ông này „Toảm“ ![]()