Cuối tháng 10, tiết trời chuyển lạnh. Nghe nói chủ nhật trời sẽ mưa, nên bố mẹ quyết định đi chơi thứ 7.
Tí muốn đi cùng nhưng không chắc chắn lắm sẽ đi lâu được do cái lưng vẫn chưa ổn định. Cậu đành ở nhà, có vẻ không vui lắm. Cậu hy vọng mấy tuần sau nữa cậu có thể đi. Mẹ thì không chắc lắm, nhưng cậu có mong muốn đi vậy là tốt rồi. Đến tuổi nào đó hy vọng cậu hiểu, nên làm ngay những gì vẫn có thể làm. Ai biết được chân ngày mai vẫn còn chắc, lưng ngày mai vẫn còn ổn, kể cả người trẻ tuổi, nên hôm nay làm được cái gì thì cứ làm đi.
Gần suốt đường đi mưa. Vì highway bị tắc nên chuyển sang đi đường làng. Lòng vòng nhìn ngắm làng xóm cây cối trong mưa. Lá đã chuyển sang màu nâu, khô rụng đầy dưới gốc. Chốc chốc lại có đám lá khô rời cành xoay tròn trên không trung, chao liệng vài vòng trước khi đáp đất. Cảnh vật trầm, không có nắng nên màu sắc không đẹp rực rỡ, tuy vậy lại gợi cảm giác thân thương.
Đến khu vực núi thì trời lại hửng. Bọn tôi giờ đi chơi như những người về hưu rộng dài ngày tháng, cứ cuối tuần là lên đường, đến nơi nếu nắng và khô thì đi, không thì ta lại về. Không phải băm bổ cố sức thực hiện gì. Tôi với bạn chồng sống với nhau nhiều nên tính dần dần giống nhau, điều đó làm cuộc sống thong dong nhẹ nhàng ít áp lực.
Riêng chuyện anh cu Tí bố vẫn có vẻ sát sao. Cái này kể chỗ khác không lại lạc đề.
Có cáp treo đưa lên độ cao 1000m, sau đó các con đường trên núi tỏa đi khắp nơi. Lên Hochplatte là 1580 m độ cao, đi rồi về khoảng 3 tiếng. Sang Kampenwand mất khoảng 6,7 tiếng.
Rừng chuyển sang màu nâu, lá rơi kín đường đi.

Hai cây đứng sát nhau đúng chỗ rẽ như người quen cũ. Lá đã trút gần hết.


Khu này có khá nhiều cây lá kim rụng lá vào mùa đông.


Nhìn ra xa xa là núi Kampenwand, ngọn núi này cao và có hình thù đặc biệt nên có thể thấy từ khắp nơi trong khu vực Alpe. Từ chỗ này hoặc trèo tiếp lên đỉnh Hochplatte, hoặc đi đến quán ăn nằm cuối con đường. Năm trước bọn tôi đã trèo lên đỉnh núi, năm nay quyết định đi uống cafe.

Cafe nhạt nhờ nhờ như nước tráng bã. Tôi quyết định sẽ không bao giờ uống thứ cafe như vậy nữa. Phía sau bạn chồng là đỉnh núi Hochplatte, đường đi lên rất dốc, len giữa những cây thấp thấp. Trên đỉnh núi có một quyển sách lưu niệm, bọn tôi có viết 1,2 dòng trong đó, tháng 10 năm 2016. Lần đó đi có cả Tí.

Có cả nhà nghỉ cho khoảng 10 người, cách quán bọn tôi ngồi khoảng 200 m. 10 chỗ là không đủ cho cả hội vivu tính cả trẻ con. Nhưng lùa trẻ con lên đây chưa chắc đã hay, không có chỗ nào chơi ngoài đi trèo núi. Có lẽ sẽ chỉ rủ ban phụ huynh đi. Giữa mùa hè, ngủ đêm, sáng sớm dậy ra ngoài nhìn ngắm núi non, khoác thêm cái chăn cho ấm áp, rồi uống cốc cafe, oh la la…

Xuống núi.

Thay vì con đường rộng rãi bằng phẳng, bọn tôi đi xuống bằng đường nhỏ qua rừng. Khó đi hơn, dốc, nhiều đá và nhiều lá cây. Tuy vậy nếu có trẻ con, chúng sẽ thích những con đường này hơn.
