Chậm chậm thôi

Hai hôm trước, thò mặt vào chỗ làm, mọi người râm ran hỏi thăm.
Sau 1 hồi cậu F. bảo tao ngạc nhiên là mày đến chỗ làm đấy, tao mà như mày, tao sẽ làm ở nhà. Rồi thỉnh thoảng nằm nghỉ.
Sếp cũng nhìn với đôi mắt hơi ái ngại, chậm chậm thôi Hà. Thật chậm thôi.

Hahah, mọi người làm mình tự dưng thấy hơi chột dạ. Thế là ngồi 3 tiếng, cập nhật, trả lời các câu hỏi, rồi lại lái xe về nhà.
Lúc lái xe thậm chí còn hơi lo lo không hiểu mình có đủ sức không.
Lúc đi thấy tự tin, lúc về hơi phân vân. Tâm lý đám đông, gì thì gì cũng ảnh hưởng hehe.

Làm việc ở nhà, mình cũng không nằm nghỉ giữa chừng, tuy vậy buổi trưa được ngồi phơi nắng hàng tiếng.
Sếp cứ sáng lại hỏi thăm mày sao rồi, chậm chậm thôi hahah.

Đúng là cứ phải nghe ngóng cơ thể. Chả biết nó sẽ lăn ra lúc nào.
Thà cứ chậm chậm mà ổn định, còn hơn xốc vác rồi lại đổ ra đấy.
Sếp sáng này hỏi thăm bảo mình chậm chậm.
Còn sếp tự dưng bị đầu quay quay chóng mặt “không quá tệ, nhưng nặng hơn năm trước, tao không dám đi xe”.

Thời buổi này lạ lùng. Ai ai cũng bị lôi vào một cái vòng xoáy, không có gì chắc chắn, không nói trước được cái gì.
Vì cái không chắc chắn nó quá hiện hữu, quá thật, nên buông, chả buồn lo, chả buồn tính trước nữa.

Hôm qua nhận được cái thư dày cộm có vẻ của bên bác sỹ, bệnh viện.
Hơi hồi hộp tí, gì chứ một cái trát bảo mày có một khối u đâu đó là hoàn toàn có thể.
Mang chăn, mang kính ra hiên, loay hoay ngồi thật chỉnh tề vào đúng giữa nắng, rồi giở ra đọc.
Nhiều trang, nhưng hoá ra chỉ là tường thuật lại những gì bệnh viện đã làm với mình trong vài ngày nằm viện.

Hiện tại bỗng dưng cũng trở nên rõ nét, đặc như sờ được.
Hình ảnh anh Tí tóc tai bù xù, nhong nhong nhảy ra nhảy vô, Mina cuộn tròn lăn trên đá nóng, bỗng hiện hữu và thực như 1 thước phim nhỏ.
Túc tắc đi theo dòng chảy thôi. Cái gì cần thì làm, theo sức của mình.
Và thương cái cơ thể mình, giúp đỡ nó, nghe ngóng nó tí, nhỉ.