29 tết

Oh không ngờ sự nối WLAN qua một handy đơn giản đến vậy,
và khi nối với máy tính mình có thể làm việc được.
Giờ chỉ cần tìm một quán cà phê yên tĩnh là mình có thể làm việc vài tiếng trong 1 ngày.

Tết giờ chỉ là cái cớ để mình về với ông bà mà thôi.
Không khí có gì đó hoang hoải, hoàn toàn khác cảm giác tươi mới hay liên quan đến tết.
Xem hôm nay mình làm những gì nào:

  • Gọi Taxi bị hỏi trả tiền mặt hay trả theo đồng hồ. Mình hỏi ơ sao lại phải lựa chọn, và cuối cùng chọn theo đồng hồ theo nguyên tắc. Mình đã bị lừa, xe đưa mình đi theo con đường rất xa, đắt hơn bình thường khoảng gần 100.
  • Bị người lái xe chắc tương đương tuổi với mình gọi là cô xưng cháu. Điều đó làm mình lấn cấn, dù đã chuẩn bị tinh thần, tuy vậy sau vài phút mình tự coi anh ta giống như ai đó thuộc dạng con cháu và tự nhiên xưng cô không ngại ngùng. Có lẽ anh ta không trong trẻo trong tâm tư nên nói chuyện rất khập khiễng.
  • ĐI đường vòng qua các con đê, có qua vài nơi bán đào. Hoa trông khô khốc, thật sự không gợi lên cảm xúc gì ở mình. Chỉ thấy thương người trồng và bán hoa, ế quá, bỏ đi rất nhiều.
  • Đến chân cầu thang mình nhờ anh ta đưa vali lên tầng năm, mình sẽ trả thêm tiền, anh ta cười cười cháu xin lỗi rồi chuồn nhanh. Hahah kiếm tiền một cách chân chính bằng sức lao động của mình không được ưa chuộng bằng cách làm lắt léo.
  • Hì hụi mang từng cái lên từng tầng, vì để vali đứng một mình sẽ khá nguy hiểm. Vì đã xác định trước mình chơi hết, thậm chí vui đi lên đi xuống xách va li.
  • Mẹ vui, bố mẹ trông không già hơn năm ngoái, khiến mình không buồn.
  • Thu dọn đồ đạc, xếp giường chiếu, quần áo tươm tất. Căn phòng nhỏ cũ kỹ ẩm mốc với nhiều đồ linh tinh nhanh chóng biến thành của mình, có nghĩa mình cảm thấy dễ chịu trong đó.
  • Rủ mẹ đi kiểm tra card điện thoại. Cậu bán sim trông còn rất trẻ, chắc trên 30. Cậu ấy gọi mình bằng bác, rồi sau vài câu chuyện cậu ấy chuyển sang gọi chị. Mình thấy quý vì card không phải của cậu ấy mà cậu ấy vẫn nhiệt tình giúp mình. Thật sự cảm động luôn.
  • Ngồi ăn bánh cuốn ngoài đường. Cũng bị kêu bác lúc đầu rồi sau chuyển thành chị. Chị nhớ mồng 2 qua mở hàng cho em. Hahah, cái mặt mình? Mở hàng? Tuy vậy thấy vui.
  • Đường vắng, hoang hoải. Trong không khí thiếu một cái gì đó. Nhưng mình quen rồi, không chờ đợi bất kỳ cái gì hay ho từ tết, nên không thất vọng.
  • Mẹ bị đau chân. Mình cũng đã chờ đợi. Có một respect sâu xa tới sự chịu đựng của người già. Và thương.
  • Đi chợ, đáng ra chỉ định mua đào, lại mua thêm bao nhiêu thứ, vác è cổ, chuyển tay dừng chân liên tục. Mình không quen lao động, rõ.
  • Cố lựa một cành đào nhỏ, vì nhà nhỏ. Cô bán đào thấy mình ngốc quá, sau khi đã chốt giá, đi tìm cho mình một cây nhiều nụ hơn. Với mình có nụ hay không không quan trọng, miễn là tươi. Nhưng có thể bố mình sẽ vui khi thấy nhiều nụ nhiều hoa hơn. Mẹ đã ngã giá được 200, mình đồng ý trả 250. Đi đường mọi người hỏi liên tục, khen liên tục mua rẻ hahah. Có ông đã mua rồi vẫn hỏi, chắc sợ mình mua hớ. Mình mới nhớ ra, à phải bảo mình mua 400 chứ, để ông ấy thấy mình mua hời. Quay ngang quay ngửa bảo to “400, cành đào 400 ” dù chả ma nào hỏi nữa heheh.
  • Đi chợ thấy vui.
  • ….
  • Và giờ hết sức vui vì vào được mạng, làm được việc,…