Đám cháy bên Áo

Mỗi khi có thiên tai ở đâu đó, trong công ty mọi người lại cùng góp tiền để gửi đến những nơi cần giúp đỡ.
Lần này cho vụ cháy rừng, mới có email gửi hôm thứ 2, hôm nay đã có được con số 50.000, con số vẫn đang tăng đều.

Việc quyên góp này được tổ chức gọn gàng, rất tiện cho mọi người, chỉ cần nhấn vào một cái link.
Ai cũng có thể tham gia, góp bao nhiêu tuỳ lương tâm mạng mỡ,
Mọi thứ đứng dưới tên công ty, còn từng người đứng trong bóng tối.
Họ đứng đó với chút yên tâm: tôi đã làm gì đó …

Mình thấy hàm ơn những người tổ chức,
Họ liên hệ với các nơi liên quan, đưa đầy đủ thông tin số tiền sẽ được đưa về đâu, sẽ sử dụng như thế nào.
Mình mong có một tổ chức như vậy ở VN, có đủ uy tín để mọi người có thể gửi đều đặn một khoản nào đó hàng tháng.

Các tổ chức từ thiện bên này cũng vậy, họ có một lượng người gửi đều đặn một khoản hàng tháng,
Những người tham gia chỉ cần ký vào mảnh giấy nho nhỏ nào đó vào một hôm đẹp trời, là mọi thứ từ đó cứ tự động mà tiến hành,
Với nhiều người đó là một service tiện lợi.
Họ không cần phải quan tâm vào từng thiên tai nho nhỏ, vốn xảy ra rất thường xuyên ở khắp nơi.

Số tiền 1 người góp thì không nhiều, nhưng vài trăm ngàn người góp lại, con số cũng kha khá.
Một con số ổn định hàng tháng, khiến người ta có thể lập kế hoạch dài hạn,
Các tổ chức đó cũng đưa thông tin khá minh bạch tiền họ dùng cho việc gì, ở đâu.

Lạ là hầu như không có Việt Nam trong danh sách ủng hộ của họ.

Trong khi nếu đi lướt qua trang của một hai người thì Việt Nam có vẻ vẫn có nhu cầu được giúp đỡ.
Việt Nam ta có vẻ như vẫn hoạt động theo một thói quen ngàn đời nào đó – đẹp đẽ trưng ra, xấu xa đậy lại?

Mình nghĩ xấu xa nên trưng ra, ở mức độ tối đa nhưng không quá nhiều làm ảnh hưởng quá tới công việc, sự nghiệp chung nào đó,
đồng thời phải cố gắng tận lực để bớt sự xấu xa đó.