Kể lể (trên FB)

Tự pha cốc cà phê, ngồi nhâm nhi thấy ngon thế chứ, đủ độ đậm đặc, đủ sữa đủ đường. Cả cái cốc cũng thấy hợp, mộc mạc, bình dị, lớp phía ngoài có nhiều nét vẽ khiến cầm vào chắc tay, không thể trơn trượt.

Mỗi lần đi chơi bên mấy hòn đảo vùng Canary đều mua về vài cái, đánh vỡ dần, giờ vẫn còn khoảng 4 cái, có sứt mẻ chút, heheh. Cũng vì thích dùng quá, dùng gần như liên tục, nên nó mới vỡ, mới sứt mẻ như vậy.

Nên cái gì cũ cũng có giá trị nằm sâu bên trong nó nhỉ, vợ chồng cũ cũng vậy heheh. Chắc sẽ đến lúc con người quay về yêu mến những cái cũ, người cũ, đồ cũ, đàn cũ, nhà cũ, vùng cũ, quần áo cũ, nồi niêu cũ, …, thay vì ham hố những cái mới nhỉ.

Nhà được bạn chồng hoặc rất dễ tính, hoặc rất biết điều, hoặc có gu ăn uống khá giống mình, nên vợ nấu gì bạn ấy cũng ăn ngon lành. Cũng toàn những món cũ thôi. Bạn ấy tỏ rõ ăn ngon miệng và chăm khen.

Từ lâu rồi không còn nhu cầu đi ăn ngoài. Trước đây thì có, vì thấy đồ ăn ngon thì ít, mà vì thấy có nhu cầu hưởng thụ, được người khác phục vụ thì nhiều.

Khi nhu cầu ngồi khểnh để người khác phục vụ không còn, tự dưng không còn thích đi ăn quán.

Viết đến đây lại nhớ đến bố mình. Ông thích tự làm mọi thứ, không cần ai phục vụ giúp đỡ. Có thể tính này ông học được trong thời gian đi bộ đội. Ông làm như việc tất nhiên, nhìn thấy là làm, không nề hà, không dường việc cho người khác. Thực ra đến giờ mình mới nhìn ra đặc điểm này của ông.

Đời kể cũng vui nhỉ, mình chỉ có thể nhìn ra điểm gì đó, cả xấu lẫn tốt, của người khác, chỉ khi điểm đó có mặt trong bản thân mình. Khi mình nhìn thấy tính xấu ở người xung quanh, bản thân mình phải có tiềm tàng tính đó rồi. Và chỉ khi mình đã nhận thức được tính tốt nào đó trong bản thân, thì mình mới nhìn ra điều đó ở người khác và đánh giá chúng.

Con người ai ai cũng có tính này tính kia, một khi còn phân biệt tốt xấu, thì song song với nhìn ra điểm xấu của người khác, nếu có tính thông cảm đi kèm, thì không còn bức xúc. Riêng cái nhận biết bản thân mình cũng có tính đó, đã làm sự bức xúc giảm đi một nửa rồi.

Song song với nhìn ra điểm tốt của người khác, nếu có sự hàm ơn đi kèm, thì sẽ có cảm giác hạnh phúc sâu lắng. Mình thấy những tính tốt đẹp của mỗi con người có sức cảm hóa bền bỉ tới những người xung quanh họ, nên sự có mặt của họ trên đời là quý hóa, chưa cần họ tạo ra cái gì to tát.

Thế đấy, cứ ngồi vào máy tính là con cà con kê quên mất điều định kể khi lóc cóc bò từ tầng trệt lên đây.

Hôm qua ngồi nói chuyện dông dài với cô con gái, ngồi lỳ có đến gần 2 tiếng, dù đã ngọ ngoạy ưỡn ẹo mà vẫn tê hết cả mông.

Hai mẹ con nói về nhiều chuyện, mẹ còn nhớ vài ba điểm gây sự chú ý.

Chị bảo cả chị và Tí đều có khả năng gọi là Selfaware, tức biết rõ mình. Biết mình có thể làm tốt (trên trung bình) một số thứ, nhưng không nghĩ mình hơn người khác. Và dở trong một số thứ mà không nghĩ mình kém người khác.

Chị bảo Tí thật ra có một trái tim rất ấm áp. Bỗng một lúc nào đó Tí cho rằng mình lớn rồi, mình cần bảo vệ chị, thế là Tí cư xử như một người anh, quan tâm và giúp đỡ Tủm. Mỗi lúc Tủm về muộn Tí lại gọi điện, hỏi lúc nào Tủm về, có cần Tí đón hay thức không. Điều đó trước đây chỉ có bố làm thôi.

Và dù thỉnh thoảng hai chị em tranh luận có vẻ như cãi nhau, nhưng Tủm tin chắc Tủm và Tí là một team rất tốt.

Nhân nói về lũ Vivu, mẹ bảo mẹ rất hàm ơn một số cô, chú, bác đã luôn ý thức để mọi người cả lớn và bé luôn gắn kết với nhau. Chị cũng bảo chị tham gia nhiều nhóm rồi, và biết để một nhóm kéo dài, mỗi người cần để tâm vun đắp. Đôi khi phải bỏ cái tôi xuống làm những điều tốt cho nhóm. Chị kể về vài người bạn, tuy là con một nhưng vì có môi trường bạn bè rộng và gắn kết như gia đình, họ không hề có tính con một.

Ah còn một điểm rất hay nữa, chị bảo hồi bé chị ngại tập một số môn trong sport, chẳng hạn đá bóng, bóng ném,… vì bố mẹ bảo chị không thể khá trong mấy môn đó đâu. Sang bên Anh, được tham gia đội bóng đá, gào thét nhảy choi choi ầm ỹ để lấy bóng, giành bóng, rồi khi có bóng chả biết đá đi đâu, chị thấy người ta có thể có rất nhiều niềm vui khi chơi một môn thể thao, mà không cần phải tốt trong môn thể thao đó.

Mới nhớ lại, quả thật trước đây bố mẹ hay cố hướng Tủm làm cái mà bố mẹ nghĩ Tủm có thể làm tốt. Sau này bố mẹ cũng nhận ra, cứ làm cái gì mình thích kể cả khi mình không tốt trong môn đó. Làm và không đặt kỳ vọng cao vào bản thân, ừ thì kém, đã sao?

Biết enjoy mọi điều hay dở của mình cũng chính là thành công.

Caffe đã hết, nắng rất rực rỡ. Sáng nay bạn chồng hỏi mình sẽ làm gì cả ngày, mình nhướn mắt nửa đùa nửa thật, bảo “lao động”. Hahah, đó là câu trả lời rất thường nhật của mình, luôn với giọng nửa đùa nửa thật, và là câu trả lời luôn khiến mình vui tận sâu trong tâm khảm, kiểu muốn phá ra cười – “lao động”.