Tản mạn

Cô con gái gọi điện cho mẹ, thông báo ví của mẹ đã được tìm thấy. Mọi thứ vẫn còn trong ví, thậm chí cả tiền. Người nhặt được để lại số điện thoại. Tối về mẹ hoặc cô sẽ gọi điện cám ơn.

Cô sáng nay đi ra Fundbüro để hỏi xem có ai nhặt được không. Chắc cả cuối tuần cô bồn chồn nghĩ về chuyện đó.

Mẹ cô không mất nhiều năng lượng suy nghĩ hay hy vọng. Chỉ lên mạng tìm thông tin cần thiết để tuần tới chuẩn bị đi làm lại đống giấy tờ. Tuy vậy cái buồn thăm thẳm vẫn đâu đó lẩn quất trong người.

Tôi mừng đã không làm lớn chuyện, không đổ tội, kết tội ai cả. Có lẽ đây là cách tốt nhất để đối phó với mọi thứ xảy ra với bản thân – bình thản mà đón nhận. Lần này làm được, lần khác chưa chắc.

Đôi khi những điều xảy ra chỉ là một bài học, nếu nhận thì nó qua đi nhanh chóng, nếu quay mặt thì nó vẫn còn đó, nếu chống lại bài học sẽ phình to hơn. Mọi thứ như một màn kịch ảo, nhưng cảm xúc là thật.

Tôi không cảm thấy sự thở phào nhẹ nhõm, có lẽ vì trước đó tôi cũng không lo lắng bức xúc nhiều. Tôi đã phần nào lên kế hoạch tuần nào làm gì, đã chuẩn bị tinh thần mất vài tiếng một hai buổi sáng nào đó trong tuần. Không có sự nóng nảy muốn xử lý xong càng nhanh càng tốt. Thậm chí còn có suy nghĩ, nếu không có sự việc này xảy ra, thì stress vẫn cứ sẽ có, do một sự việc khác, nếu stress đó cần có mặt.

Cái năng lượng trầm thăm thẳm vẫn đâu đó trong người. Một khối đặc nào đó vẫn hiện diện, có thể  được hóa giải, có thể không, phụ thuộc tâm thế của người trong cuộc. Thực ra phải cám ơn khi nó hiện diện, và lại hiện diện một cách rải rác. Chứ nếu chúng hiện diện dồn dập, tôi không nghĩ mình giữ được sự tỉnh táo tưng tửng khi đối mặt với chúng, mà không ngầm ca thán chỉ trích một ai đó.

Hôm qua hai chị em đi đánh đàn biểu diễn nhân dịp cô giáo về hưu. Chị đã ở trong một tâm trạng không mấy tốt nên đánh vài lỗi, tiếng đàn rụt rè cứng ngoắc.

Chị đã rất buồn, thậm chí trên đường về chị khóc.

Thời gian cuối, có lẽ vì chị tự tạo áp lực nhiều lên bản thân, chị không còn sự bình tĩnh khi thi cử, lúc biểu diễn hay đứng trước lớp làm referat.

(Viết tiếp) Tình trạng trầm đã qua. Hôm qua nó đã hiện diện cả ngày, và tôi thấy nó cũ rích. Đôi lúc cười thầm nhìn nó loay hoay, đôi lúc bị nó cuốn theo, dù không nhiều. Cảm giác giống giống cảm giác buồn chán khi trời âm u. Những lúc bị cuốn theo dòng năng lượng đó, lại nổi lên những ý nghĩ cũ rích đã từng hiện diện trước đây, thậm chí có những ý nghĩ đã từng nổi trội cách đây vài năm, rằng thì là công sức của mình không được đánh giá đúng, rằng thì là mình mất quá nhiều thời gian vào những việc bên lề, …

Hôm nay vẫn âm u như vậy, nhưng không thấy cũ, chỉ thấy trời có nhiều mây xám. Cảnh vật yên lặng,  có gì đó rộn ràng trong cây cối bên đường, trong mọi thứ diễn ra xung quanh.

Đi trên đường nhìn thấy ông hàng xóm đang vội vã đi về. Ông ấy đã về hưu, bước chân vẫn vội vã, khuôn mặt vẫn căng thẳng. Hóa ra về hưu người ta vẫn có thể stress như thường.

Stress hay không stress, có lẽ đó là lựa chọn. Nó không hề phụ thuộc tình trạng của một cá thể đang thế nào, hay người đó có thời gian hay không. Nếu đang bị stress, chỉ nên nhìn nhận rằng mình đang bị stress, không cần thêm dòng suy nghĩ đổ lỗi cho ai, cho cái gì, vì đó là quyết định của chính mình. Nếu đã quyết định sống bớt stress, để ra 1 giờ phân tích, tự quyết định nên buông bỏ cái gì, và sống từng giờ một cách thong thả.

Nó liên quan đến một quyết định nội tâm, nhưng nó đòi hỏi sự rõ ràng trong suy nghĩ. Thong thả và muốn được nhiều thứ, chúng khó song hành.

Sinh nhật chị Tủm

SN chị lần này có một sự kiện không nhỏ, làm bố mẹ sẽ hơi liêu xiêu một chút : Chị đánh mất cái ví của mẹ, gồm tất cả giấy tờ, giấy tùy thân, giấy lái xe, thẻ bảo hiểm sức khỏe, thẻ nhà băng, và vài thẻ khác.

Để làm lại toàn bộ đám giấy tờ và thẻ đó, chắc phải mất vài tháng, với nhiều giờ đi lại chờ đợi và làm thủ tục.

Chị đã làm một việc trước đây chị chưa bao giờ làm : Cầm cả cái ví của mẹ để đi chợ, trong khi đáng ra chỉ cần lấy ra vài chục Euro. Ông cha ta gọi là ma xui quỷ khiến, có gì đó dẫn dắt người ta làm những điều bình thường người ta không làm.

Mẹ thì cho đó là Karma của mẹ, chị thì cho là karma của chị. Chị đã hớt hải đi đi lại lại con đường chị đi để xem bị rơi ở đâu. Kể cả khi đã đi tìm kiếm kỹ lưỡng 2 lần, chị vẫn thẫn thờ đi lại, có thể vì chị sợ về nhà bị mắng.

Mẹ chị không phải dạng người rất điềm đạm, có thể quát tháo chị trong những vụ việc này lắm. Nhưng giờ chắc già hết sức, chả buồn mắng mỏ, chỉ thấy buồn thấm thía. Nỗi buồn không còn chỉ liên quan đến mình hay những người thân quanh mình, nó liên quan đến con người và thân phận con người nói chung. Gọi là buồn chuyện nhân tình thế thái. Cuộc sống của con người, nhìn kỹ ra, có nhiều nỗi buồn. Cái vô minh của nhân loại nói chung khiến cuộc sống thành ra như thế.

Chiều mọi người qua chơi. Chị không còn buồn hay sợ hãi. Chị mặc cái áo sơ mi màu xanh mới mua, tóc mới gội thả suôn xuống. Chị có tự hào về làn tóc dài suôn của chị, mặc dù thấy chúng khá bất tiện trong một số hoạt động.

Chị nhận được một quyển sách dày của Sỏi, một món quà ngộ ngộ của cô bạn thân. Các bạn đều ngấp nghé 16 tuổi, đều tươi tắn như những chồi non đang ngập ngừng ngó nghiêng trước khi vươn mình thành cành cây vững chãi. Các em khác bé hơn, chúng được các anh chị kéo vào hoạt động chung. Chị Tủm gẩy đàn ghita cho Vịt hát, và khen Vịt biết rất nhiều các bài hát. Ghi ta chị tự học, giờ dừng ở mức có thể phừng phừng vài gam cho những bài hát đương đại.

Bọn trẻ con ăn xong leo lên nhà, người lớn ngồi nói chuyện. Tôi vẫn trong tâm trạng hơi trầm, không buồn nhưng cũng không thấy vui như mọi khi. Nghe mọi người nói, thỉnh thoảng tếu vài câu lôi mọi người về đề tài răng rụng tóc rụng mắt mờ, vốn là đề tài được phần lớn quan tâm và hay làm mọi người cười nhiều nhất.

Tôi nghe các bạn mình nói, và thấy mình như quan tâm nhiều hơn đến một aspect khác của mỗi người – sự phát triển của họ. Tất cả đều ở quanh tuổi 50, tất cả đều ít nhiều có được cái „tri thiên mệnh“, không còn quá nhiều illusion, họ đều tĩnh tại hơn.

Có được môi trường bạn bè này, tôi nghĩ là một trong những may mắn lớn của mình. Cô gái Tủm và các bạn cô cũng đánh giá được bạn bè và môi trường người Việt mà các bạn có.

Gia sản lớn đấy chị, khi người ta 16 tuổi.

Chị 16 tuổi

Ngoài trời tuyết rơi. Những bông tuyết xốp thi nhau rơi xuống dày đặc. Nếu nhìn kỹ theo từng bông, rồi chuyển ra nhìn rộng hơn với nhiều bông, nhìn toàn cảnh, rồi lại chuyển về gần nhìn nhiều bông, rồi lại nhìn kỹ từng bông, dần dần bạn sẽ có cảm giác chỉ còn mênh mông là bông tuyết đang rơi, người quan sát đã hòa tan trong rừng tuyết.

Mùa đông ở đây khá dài, 4,5 tháng. Nếu không học được cách sống vui với nó, có nghĩa chấp nhận mình sẽ mất vui trong gần nửa năm. Trừ dần vài cái nửa đó, nhìn ra cả cuộc đời chỉ còn một mẩu bé tí vui vẻ, heheh.

Vừa nói chuyện với một bà bạn cùng chỗ làm, bà ấy bảo đi dạo núi với giày lội tuyết rất hay, bà ấy vừa đi về. Bọn tôi chưa thử bao giờ, trượt tuyết thì đi nhiều rồi, nhưng đi dạo trên núi với giày lội tuyết thì chưa. Năm nay chắc phải thử.

Hôm qua về nhà thấy chị hồ hởi khoe chị được điểm 1 trong sport. Đây là điểm 1 đầu tiên trong đời chị trong môn thể thao. Chị được 1 vì làm rất đúng động tác đẩy bóng, đập bóng trong môn bóng rổ. Chị vui lắm. Trước đây mẹ chị thể nào cũng chua một câu như gáo nước lạnh “Tủm những gì về lý thuyết thường tốt, lúc đầu điểm có thể cao. Nhưng đến khi vào chơi thật có thể các bạn sẽ hơn con”. Cái vẻ hý hửng của chị từng làm mẹ lo chị sẽ thất vọng về sau khi lại bị tụt xuống cuối lớp. Nhưng khi chị lớn hơn , sau nhiều lần chị khẳng định là chị tự biết bản thân, mẹ không cần phải đưa ra những nhận xét tiêu cực như vậy, mẹ dần thôi đổ nước lạnh vào chị.

Phần lớn những gì chị và thằng em phê bình mẹ thấy đúng. Nhưng cũng cần phải chua thêm, nhiều cái mẹ làm hay nói cũng làm chị và thằng em suy nghĩ nhận định mình và thế giới rõ ràng hơn. Chỉ có điều mẹ chị không biết dừng ở đâu nếu không có phản hồi từ hai chị em. Nên ở nhà mới hay bảo nhau, cần có trao đổi thông tin giữa các thành viên trong gia đình một cách tích cực.

Vậy là chị vui điểm 1 sport. Chị đã sang tuổi 16 được vài ngày. Chị không đón chờ ngày đó lắm, vì chị cho là với 16 tuổi người ta phải biết rõ người ta cần gì, muốn gì, mà chị thì vẫn cứ lơ vơ chưa rõ lắm mình muốn gì. Nhưng dù chị muốn hay không, giờ chị cũng đã 16 tuổi.

16 tuổi, chị giảm được hơn 2 ký trong 4 tháng. Chị biết chỉ nên ăn khi đói, không đói không nên ăn. Người chị gọn gàng, tóc dài tới mông. Sang năm chị sẽ cắt tóc, tặng tóc đó cho những ai cần.

16 tuổi, chị đã nhón chân quay được hơn 1 vòng trên đầu ngón chân, tự tin thẳng người và hạ cánh một cách thẳng thớm kiêu hãnh. Giống kiểu các cô múa bale, tuy có kém tí heheh. Nhìn chị trước đây 3 tháng quay chỉ được 3/ 4 vòng, người liêu xiêu muốn ngã, mới biết chị đã đạt được gì.

Vài thay đổi rõ nhất của chị ở ngưỡng cửa 16 tuổi …

Đọc sách

Hôm nay đi dạo với cái bụng rỗng một nửa, cảm giác nhẹ nhõm và bỗng nghĩ về một đoạn tôi đọc hôm trước – về thiền của Krisnamurti.

Ông ấy có những định nghĩa riêng về sự tĩnh lặng, và về thiền.

Đọc lần đầu thấy khá loằng ngoằng. Đọc lần thứ 2 thấy bình thường, và bỗng đến lần nào đó, thấy vẫn không hiểu cái đinh gỉ gì, nhưng lại có cảm được điều gì đấy.

Chẳng qua đó là một trong vài quyển sách để đầu giường, trước khi ngủ với tay lấy một quyển, giở hú họa ra một trang, và căng mắt ra đọc trước khi đổ vật xuống giường vì quá buồn ngủ. Có chỗ hiểu, có chỗ đồng cảm, có chỗ thấy loằng ngoằng. Nhưng vẫn đọc chỉ vì chúng đưa lại một cảm giác gì đó thanh bình, kể cả khi không hiểu.

Tôi tin sách vở và chữ nghĩa có năng lượng. Khi đọc, bạn vô hình chung tạo điều kiện để tâm hồn bạn tiếp xúc với dòng năng lượng trong sách. Bạn có thể quay mặt đi không để mình bị ảnh hưởng bằng cách gấp lại và quên đi. Bạn có thể thả mình hòa vào dòng năng lượng đó và cho phép nó ngấm, hòa quyện với dòng năng lượng của bạn. Bạn có thể không đồng tình với cái viết trong sách, vừa đọc vừa lầm bầm phê phán trong đầu.

Trong 3 cách tôi chọn cách thứ 2, chọn sách mình thấy giúp tâm hồn mình thoáng đãng ra, và sẵn sàng đọc đi đọc lại. Những sách có tính cách giải trí vô thưởng vô phạt, kiểu đọc xong vỗ đùi cười khanh khách, tôi cũng có nhu cầu lớn, nhưng thấy hết ham là cũng thôi ngay, không mất nhiều thời gian thêm với chúng.

Vậy nên đôi khi ngồi say sưa xem vài cái phim xà phòng của VN, thấy hay ho thế. Quần quần áo áo phấp phới, xe xe cộ cộ sáng bóng, nhà nhà cửa cửa phong lưu. Chu cha, cả một thế giới màu sắc mùi vị gió mây, đẹppppppppppp. Xem xong 1 phim là thấy đủ cho vài tháng.

Quay lại định nghĩa của Krisnamurti. Ông ấy nói sự tĩnh lặng không phải là sự yên lặng không thốt ra lời gì, hay không viết loăng quăng như mình đây, heheh. Cũng không phải là khi trong đầu không có suy nghĩ như các trường phái thiền hay giao giảng. Mà khi cơ chế Suy nghĩ (das Denken) hiểu rõ quá trình sản sinh ra dòng suy nghĩ của mình. Khi nó hiểu rõ mình, nó không còn nhảy bổ vào tạo ra dòng suy nghĩ bất tận trong bất kỳ sự kiện nào. Các sự kiện của cuộc sống bởi vậy sẽ được sống (erlebt) một cách trọn vẹn và tươi mới.

Ông ấy lấy một ví dụ : Khi bất chợt nhìn thấy một phong cảnh đẹp, ta sẽ sống trọn vẹn đầy cảm xúc với nó khoảng vài giây. Những giây phút thăng hoa và tươi tắn. Sau đó cái Suy nghĩ sẽ nhảy vào. Nó có thể nghĩ rằng, đó thật là đẹp, ta phải viết lại hoặc chụp lại. Hoặc thật là đẹp, ta phải đi thăm lại vài lần nữa. Hoặc thật là đẹp, những chỗ đám bạn đi chơi cứ chụp ảnh đưa lên FB đã là cái đinh gỉ gì, heheh đoạn này tự nghĩ ra.

Con người đã quá quen để cái Suy nghĩ tự do lèo lái, nhảy vào bất cứ thời điểm nào, giống như để đứa trẻ con nói leo khi người lớn đang nói chuyện.

Sự thỏa mãn – thừa mứa và niềm vui

Người ta hay lẫn lộn giữa sự thỏa mãn và niềm vui.

Nhưng hình như đối với phần lớn con người, ít nhất là đối với tôi, phải qua sự thỏa mãn rồi, mới đến được niềm vui.

Ăn uống chẳng hạn. Một khi ta còn thèm thuồng cái gì đó, cảm nhận vẫn còn đang dừng ở mức muốn được thỏa mãn. Có thể do cơ thể thiếu gì đó, lúc đó cần để ý ăn đúng chất đang thiếu. Còn nếu ăn vì thói quen, thì nên ý thức ăn chậm lại, nhai nhiều hơn, và dừng đúng lúc thấy hết thèm. Đấy gọi là lý thuyết, vì tôi không làm được, quá kém nghị lực, heheh.

Khi cơ thể đủ chất, mà ta vẫn chăm chỉ nhiệt tình nhồi nhét đồ vào bụng, sẽ có chút xíu thỏa mãn lúc đầu, và đau khổ vài phút về sau. Càng nhét càng khổ. Gọi là thừa nên mứa.

Khi cơ thể đủ chất, ta ăn vừa đủ, nhẹ nhàng, sam sưa (nhiều loại thức ăn), lúc đó bắt đầu le lói niềm vui. Niềm vui luôn chỉ hiện diện khi không muốn, không cần thỏa mãn.

Vài suy nghĩ liên quan ăn uống. Trưa nay ăn hai miếng bánh mỳ đen cùng nửa quả Avocado. Dao dĩa rất cẩn thận, cắt từng miếng nhỏ cho vào mồm. Nhìn ngoài trông rất thanh tao tưởng quý sờ tộc, bên trong mới biết tại răng lợi lung lay. Tuy vậy niềm vui là có thật, ơn trời cho răng lợi lung lay.

Thấy các bạn ngồi quanh nhìn hơi nghi ngờ, chắc đang tự hỏi không biết mình có diet gì không, bèn giải thích rằng trưa tao ăn thanh tao vậy, chứ tối tao ăn nhiều lắm, dùng từ nhồi nhét thì gần sự thật hơn.

Tôi chỉ nói đúng bản chất của mình mà thôi. Để ăn kiêng người ta cần có nghị lực và kỷ luật, cả hai đều không có mấy ở tôi. Vả lại tôi không nghĩ rằng ăn kiêng đem lại hiệu quả gì tốt đẹp. Giống như nhẫn nhịn im lặng không nói ra chưa chắc đã tốt. Những gì chất chứa lâu ngày không được bầy tỏ, thỏa mãn, dễ dẫn đến một tình trạng bí bức không lành mạnh.

Biết bản chất mình là vậy, nên lúc đầu vẫn là cứ là loay hoay tìm sự thỏa mãn. Với một sự ngầm biết đằng sau sự thỏa mãn đó, lúc nào sẽ là thừa mứa, lúc nào sẽ là niềm vui.

Khổ nỗi, biết vậy mà vẫn thường chạy theo sự thỏa mãn – thừa mứa.