Xem các bài viết

Vết sẹo

Trao đổi với anh trai vài câu về mẹ, thấy người xỉu đi vì buồn.
“Kệ đi !!!” – anh ấy viết.
Bỗng cảm nhận thấm thía sự vô vọng của mẹ.
Một góc nào đó trong tim đau rút vào, kiểu đau vừa ở cơ thể vật lý, vừa ở cơ thể tinh thần.
Có lẽ mẹ mình đã từng và đang đau như thế.

Có lẽ chúng ta đã từng cùng sống ở một kiếp nào đó, với một role nào đó khác.
Trong kiếp đó chúng ta đã từng hành hạ nhau, gây sẹo vào cuộc sống của nhau.
Để kiếp này lại tiếp tục.
Những vết sẹo tưởng rất thực, rất real,
Càng mê mờ càng thấy nó thật.

Thực ra nó có thể tan thành mây khói.

Mình chủ ý để một phần space trong tâm hồn mình để cho những vết sẹo đó có nơi để nó hiện diện.
Chúng không còn là của mình.
Cho chúng hiện diện rõ một lần, làm đau thêm 1 lần, để rồi tan đi.
Mỗi người giờ chỉ cần tỉnh thức một chút thôi, mở lòng một chút thôi.

Mình không phê phán ai cả.
Tất cả chúng ta đều đáng thương hơn đáng bị lên án.

Tình thương gọi tình thương

Ra bếp lấy nước, vào mở computer thấy chỉ thời gian 11:11.
Con số này luôn kéo mình trở lại cái core của mình.
Giúp mình biết cái gì thật sự là quan trọng.

Tương tác với anh và với mẹ vẫn tiếp tục.
Mình cứ mò mẫm đi từng bước, kích đông kích tây.
Kích rồi chờ đợi phản ứng. Lựa theo phản ứng để kích tiếp.

Họ mất connection với nhau quá lâu rồi, chìm đắm trong các sự kiện trong quá khứ quá lâu rồi.
Anh mình có lẽ giật mình khi nghe đến con số 83.
Đúng, bà 83 tuổi. Có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Kể cả khi sức khoẻ tạm ổn, bà cũng có thể lẫn và mất minh mẫn bất cứ lúc nào.

Hôm chuẩn bị bay sang bên này, mình nói một câu làm mẹ mình rất đau.
Bà nói về ai đó, mình có nói đại loại ai cũng có phần xấu phần tốt cả, không có ai tốt đẹp hết hay xấu hết.
Bản thân câu nói ok, nhưng chắc giọng nói của mình không ok.
Bà giận dữ bảo tao chỉ kể chuyện thôi mà sao mày cứ phải lên lớp dạy bảo.
Mình bảo vì con thấy mẹ bất hạnh quá, cách nghĩ của mẹ làm mẹ bất hạnh.
Bà chững lại, gương mặt già sọm đau khổ hẳn đi “ừ tao bất hạnh”, rồi sau đó 1 phút lại cương lên “kệ tao, tao bất hạnh thì kệ tao”.

Nhận biết mình bất hạnh là bước đầu tiên bước ra khỏi bất hạnh.
Nhận biết mình bất hạnh, thương mình và thương người, là bước tiếp theo tiến tới hạnh phúc.
Tình thương gọi tình thương. Tình thương hoá giải giận dữ.
Chỉ cần có tình thương, là hạnh phúc hiện diện.

83

Sáng nói chuyện với bà, thấy bà lấn bấn với cảm giác có lỗi để ông uống rượu và lên cân nhiều quá.
Em cũng có lỗi nhiều trong chuyện đó. Hôm em với bà lên bác An ông ở nhà tự lấy rượu thuốc ra uống.
Tới 5 giờ chiều là ở nhà rồi nhưng ông đã uống trước đó. Chắc nhiều quá không chịu nổi.
Mà kể cả ở nhà cũng không dám ngăn ông.
Ông cứ trợn mắt lên là co lại như đỉa phải vôi không dám ho he gì, vì không muốn lại ầm ỹ tết nhất.
Thời gian đó có nhiều ngọt, ông ăn không tự dừng lại được. Bà cản thì thấy mất vui.
Em biết ông cần hạn chế, nhưng không có cảm giác rõ rệt phải hạn chế đến mức nào, muốn ông vui nên không ngăn cản liên tục.

Chuyện xảy ra rồi nhìn lại mới thấy mình có nhiều lỗi. Lúc đó không lường được.
Bà biết nên luôn ngăn đấy.

Bà giờ có nhiều nỗi lo quá, nên đầu óc không còn minh mẫn, nói trước quên sau.
Một câu hỏi đi hỏi lại. Em thấy kém xa hồi tết.
Chuyện chuyển nhà là chuyện lớn, chuyện ông ốm là chuyện lớn,
bà lại không biết con cái định làm gì, sẽ làm gì, bà phải làm gì, …, nên cụ lo cuống cả lên luôn.
Nghĩ thấy thương, 83 tuổi rồi còn gì.

PS. Viết mấy dòng cho anh trai mà thấy thương phát khóc.
Mình thương anh trai, thương mẹ.
Chỉ cần hai người thương nhau và biết được người kia thương mình, thì mẹ có mệnh hệ gì đi xa mình cũng an lòng.

True self, true ones

Trồng cây Nha Đam ra vài chậu mới.
Cây đầu tiên bố mình buộc cho đem đi cách đây chắc hơn chục năm.
Cây đó đã đẻ ra khoảng 20 cây mới.
Gần chục trong số các cây mới đó lại đã có thế hệ thứ 3.
Hôm nay mình bứng các cây thế hệ thứ 3 đó cho chúng đứng độc lập.

Nếu bố mình mất đi, cái gì còn lại nhỉ.
Dù hai bố con có lúc có xô xát mâu thuẫn này kia, nhưng mình có cảm giác mình và ông không nặng nợ nhiều với nhau.
ông tính nóng, lúc bị kích lên sẵn sàng làm và nói nhiều thứ thái quá, làm thương tổn người khác.
Nhưng tâm địa ông trong sáng, không thù hận ai đặc biệt.
Mình nghĩ là ông ra đi nhẹ nhàng.
Có thể cái nặng nợ duy nhất của ông là lo cho bà ở lại, nếu lúc ra đi ông minh mẫn.

Mình thấy ở VN con người sống vô minh lắm.
Cũng bình thường thôi, nền văn hoá đạo khổng ràng buộc người ta sống theo lề theo thói.
Những người may mắn có cuộc sống yên bình, cuối đời họ cũng đạt được trạng thái sống vẫn có thể theo lề thói, mà vẫn authentic, trung thành với bản tính của mình.
Hoặc họ sinh ra trong đau khổ, nhưng giác ngộ đủ để họ thoát ra khỏi bể khổ.
Những người thiếu may mắn thì ngụp lặn đau khổ trong lề thói đó.

Mẹ mình là một trong những người thiếu may mắn.
Cô đơn và ngụp lặn.
Không chỗ nương tựa, không nơi bám víu.
Càng tìm chỗ bám víu, bà càng thấy bà không có chỗ để bám víu.
Rồi thấy bất kỳ cọng rơm nào trôi ngang qua, bà bám vào nó.
Bám vào và quay mặt lại với gia đình.

Hiện tượng này mình thấy lại đang xảy ra ở bà.
Có ai đó xuất hiện tỉ tê với bà, và mình có thể trở thành người thừa, người âm mưu.
Nếu cảm giác của mình đúng, vài ngày vài tuần nữa mình sẽ trở thành người đang bòn rút mọi đồng bạc cuối cùng của bà.
Đúng vậy, mình đang bòn rút, lấy mọi khoản còn dư lại đó đây, tích tiền cho bà lại một chỗ, để bà đỡ bị lừa, để bà đỡ tiếc xót, để bà đỡ cùng quẫn trong một đống nhùng nhằng.
Bà có chút niềm tin đi, buông bỏ đi, sẽ vui hơn đấy.

Còn nghĩ mình bòn rút, thậm chí có thể kể với cháu chắt họ hàng, thì bà lại bất hạnh thêm một mức.
Nhưng nhìn cách bà nghĩ về bố và về anh, mình không ngạc nhiên nếu có lúc bà cũng nghĩ về mình như vậy.

Heheh, biết làm gì bây giờ?
Sao vậy nhỉ? Liệu mình có đủ dũng cảm và sự kiên định để kệ bà ngụp lặn, không nhúng tay?
Mà không kệ thì làm được gì? Liệu những cái mình làm có đem lại gì possitive, hay lại làm rối rắm thêm?
Surrender …

Ah, mình đặc biệt ghét cái tính tỉ tê này. Họ chắc chỉ câu chuyện làm quà, tỏ lòng thông cảm,… nhưng họ không biết họ lại đang đẩy bà vào trạng thái mê muội, lại coi thù là bạn, coi bạn là thù, coi hư là thực, coi thực là hư.

Lạ là, trong cả quá trình này, dù tâm trạng lên xuống thất thường, buồn bã thất vọng có đủ, tràn ngập vẫn là một sự bình an đâu đó.
Có lẽ vì mình thấy mình thật (true self), bố mình thật, mẹ mình thật, anh mình thật, bạn bè mình thật. Cái thật luôn thiện lương đẹp đẽ.

Màn kịch gia đình – 2

Gọi điện cho mẹ, mẹ lại bị kích động cao độ, kể chuyện ông.
Ông trong bệnh viện lại ỉa đái lung tung và chửi bới bác sỹ, đòi về.
Bà bảo bà mệt mỏi lắm rồi, không chịu được ông nữa.
Tao còn phải sống chứ, chúng mày muốn làm gì thì làm, tao đi.

Mình biết mọi thứ đều có phần đúng, có phần phóng đại.
Biết cái bức xúc của bà là có thật, rất lớn.
Thật khó mà sống vui vẻ với người mình hận thù, không chỉ bị hành hạ về tâm mà giờ lại còn bị hành hạ về thân.
Mình mà có thể thu xếp, mình sẽ cố thu xếp để mỗi năm bà được nghỉ ngơi vui vẻ một thời gian.
Đến mình còn trẻ mà nếu bị vật vã cả năm còn không chịu được, cần có lúc xả hơi.

Cái khó nhất cho mình là cả gia đình luôn tung toé.
Trước đây thì mỗi người hành động một phương, kệ những người còn lại.
Giờ có một chút hợp tác giữa mình và anh trai, thì bà luôn muốn tách mình ra khỏi hai người còn lại.
Bà chờ đợi mong muốn mình giải phóng bà khỏi ông, mong muốn đi những nơi mà người ta chỉ vì vui miệng mời bà đến.
Những nơi đi chơi được 1,2 ngày, chứ ở 1 tuần chắc không còn vui vẻ như vậy.

Mình bảo “bà ơi con một mình không làm được gì, con chỉ có thể cùng ai đó để giúp đỡ trông nom ông bà thôi. Con cần sự giúp đỡ của anh Hùng”.
Bà giận dữ “Thôi thôi cô không phải thanh minh thanh nga gì nữa, tôi biết rồi”.
Hic, luôn là vậy. Sao mà cái chữ “hợp tác” nó bị dị ứng với gia đình mình đến vậy.
Phước đã bạc, phúc đã cạn, mà hiện tại còn không biết vun vén chút ít những gì còn lại.

“Hợp tác” là điều cần học, cần thực hành hàng ngày, càng sớm càng tốt.
Bố mẹ mình đều thuộc về thế hệ trước, sống cảm tính là chính, không hề biết đến chữ này.
Không được nghe nói đến, chưa hề thực hành, nên không biết nó có thể mở ra nhiều cánh cửa như thế nào.
Lối sống cảm tính ngược lại, đóng sập những cánh cửa đang mở hé mời chào.
Vung vít vài câu, sướng cái miệng 5 phút, đã cái tức 5 phút, và vòng kim cô ngày càng siết.

Mẹ mình dần dần đang coi mình thuộc “bên thù”, chỉ vì mình nương theo anh trai.
Heheh, màn kịch tiếp diễn, và mi sẽ nặng đầu.
Thấy tinh thần mình khi nghe bà vẫn hơi bị chao đảo, nhưng không đến nỗi như trước kia.
Có một chút tĩnh trong đó, khiến mình nương theo bà hơn.
Thật ra có một điều mà mình nhiều khi không làm được : Chỉ cần nghe bà xả, không phản đối.
Lúc đó cứ tâm niệm người đang nói không phải là bà, chỉ cần bình tĩnh chờ đợi chút sẽ xuất hiện phần hài hoà hơn trong con người bà.
Kiểu hành động này trái với thói quen sống của mình, thì đã sao, chủ động giả dối chút.

Để xem mọi sự còn toét nhoè đến đâu, hic.
Biết đâu nói được với mình rồi, bà lại cư xử hiền hơn với người khác.
Thôi, chấp nhận đi, đến đâu biết đó, và tin tưởng vào trời đất.