Xem các bài viết

Con nhà lính tính nhà quan

Mua cho bà cái đàn điện trung bình, đánh được chứ không thể gọi là rất tốt hay xịn.
Bà chê ỏng chê eo heheh. Chê từ lúc nhận đến cả sau này.
Trước đây chắc mình bức xúc lắm, giờ quen rồi, nhìn những ỉ eo của bà như nhìn một cái ảnh của bà thôi.
Với kinh tế của mình mình cũng chỉ có thể support bà đến mức đó.
Ông ốm, ra vào bệnh viện, nhà cửa, còn bao nhiêu thứ phải lo, tiền ra như nước.
Dù anh trai có khả năng về kinh tế hơn mình, thì mình vẫn muốn chia đôi.
Mình vẫn có thể làm được kia mà, sao lại phải đổ lên đầu người khác.
Vì đều ở xa, bọn mình phải dùng tiền thay cho công sức.

Nhiều người, trong đó có mẹ mình, có lẽ không hiểu được cái sự tự hào này.
Sự tự hào khiến người ta sống không dư giả mà vẫn đường hoàng.
Tôi làm ra bao nhiêu, tôi biết tiêu vun vén trong khả năng của tôi.
Tôi không ngửa tay xin ai cả, tôi tự lo cho cuộc sống của tôi, không là gánh nặng của ai.
Tôi đóng góp phần mình cho xã hội.
Vậy tại sao tôi không đường hoàng, tại sao tôi phải nhìn thằng khác mà ngượng cho cái hoàn cảnh của mình?
Mẹ mình nhìn vào cách sống, cách tiêu tiền của mình, luôn cho rằng mình nghèo, đáng thương.
Hic, điều đó làm mình tổn thương, rất tổn thương.
Mọi thứ khác của mình trở thành mờ nhạt trong mắt bà, chỉ vì tiền mình không vung tay như nhiều người khác.

Mình nghe bà nói với anh giúp việc, cứ mua cái này, cứ làm cái kia, cứ thoải mái đi, chị Hà trả tất.
Hic, mình không hiểu bà lắm.
Có sự mâu thuẫn trong suy nghĩ, trong lời bà nói và cách bà làm.
Một người có suy nghĩ lành mạnh sẽ hợp tác với mọi người, trong đó có con mình, để điều hoà mọi nguồn lực một cách có lý nhất.
Để tiền của, sức lực, thời gian tiêu vào đúng chỗ nhất, chỗ cần nhất.

Mình đã chấp nhận sự lú lẫn của bà,
Nhưng vẫn thấy buồn sao đó,
Một sự hợp tác nho nhỏ, thông cảm nho nhỏ, … sao khó khăn thế.
Đứa trẻ đói khát trong bà vẫn chưa bao giờ được xoa dịu.

Mình đã nghĩ nhiều về đứa trẻ đói khát này,
nhưng thật sự chưa làm gì nhiều để giúp bà cả,
mà cũng khó giúp.
Có lẽ vẫn phải là bà tự giúp mình. Điều này bà không nhìn ra, như phần lớn người ở thế hệ của bà.
Sống cảm tính, theo bản năng.
Thiếu tỉnh thức nên cứ trôi lăn. Thiếu tâm linh nên cứ bơ vơ lạc lõng.

Trắng tay

Mẹ mình bây giờ bắt đầu đối đầu với ý nghĩ bà bị lừa trắng tay.
Trước đây bà bám lấy mọi hy vọng dù là những hy vọng rất vô lý,
rồi để nó lừa tiếp, rồi lại suy sụp, rồi lại bám, lại suy sụp.
Lần này mình hy vọng là lần cuối. Sụp một lần nữa rồi thôi.

Đầu bà treo ngược ở đâu đó, ông ốm đau như nằm ở đâu đó xa xa không đụng tới bà.

Thế mới biết, mê mờ lú lẫn có nghĩa là thế nào.
Chẳng chỉ có bà, chúng ta ai cũng mê mờ.
Xem tử vi có 2 đại hạn lớn, đại hạn Thái Tuế và đại hạn Thiên Không.
Có người Thiên Không trước Thái Tuế. Bị đời đánh cho te tua trắng tay, rồi tới hạn Thái Tuế họ lại xây dựng lên.
Đó là những người thành công nhưng rất biết điều.
Có những người ngược lại, Thái Tuế trước Thiên Không.
Đời đưa lên cao trong hạn Thái Tuế, rồi đánh cho tơi tả trong hạn Thiên Không.
Những ai bám víu lấy danh lợi tiền bạc, sẽ sạch bách và bất hạnh cùng cực.
Những ai buông bỏ được, lại có được cái ngộ sâu xa về lẽ đời.

Heheh, hãy đi như đi trên tuyết mỏng,
những gì ta làm, ta nghĩ, ta sẽ nhận lại.
Hãy đi thận trọng như đi trên tuyết mỏng,
hãy quan sát từng ý nghĩ cảm xúc chăm chú như một con mèo rình chuột.

Covid-19

Đọc tin về Covid-19.
“Ông Luigi Carrara, 86 tuổi, và vợ, bà Severa Belotti, 82 tuổi, sống tại thị trấn Albino, thuộc thành phố Bergamo, tỉnh Lombardy, mất hôm 10/3 do Covid-19. Họ ra đi cách nhau hai tiếng, trước khi người thân kịp nói lời vĩnh biệt.”
Đây sẽ là tương lai của con người. Năm nay có covid thì năm sau sẽ có virus khác, có thể dữ dội hơn, mạnh mẽ hơn.

Chúng ta sinh ra trong cô đơn, và sẽ ra đi trong cô đơn.
Lừa phỉnh mình, bám víu vào những hy vọng mơ hồ, cũng không thay đổi được tình thế.

Mình cứ hay nói đùa với bạn chồng, với mình nói trắng, nói thẳng băng sự thật, trong bất cứ tình huống nào, là một việc nên làm.
Hơn nhiều là cứ mập mờ để người khác phải sống trong chờ đợi mơ hồ, nhất là chờ đợi cái không thể xảy ra.

Vậy đây chính là lời nói thẳng băng.
Tự vẽ ra bức tranh về tương lai, làm quen với nó, chấp nhận nó.
Xem nó có quá đáng sợ không.
Và xem liệu mình có thể buông bỏ mọi chờ đợi, để tin vào vũ trụ và sự hài hoà có lý của nó.
Những giây phút ta sống và ta chết, phụ thuộc phần lớn vào niềm tin này.

Sáu số 1

11:11 11.03.2020
sáu số 1

What To Do When You See Angel Number 111111
The first thing to do when you see angel number 111111 repeatedly is to pay attention.
Stop ignoring that these numbers are just a random set of numbers and just a coincidence.
Take a deep look into your thought process and what is going in your mind.
Are you thinking about your hearts true desires or just some thoughts of fear and failures?
Pull your thoughts to positive thinking or optimistic view.
You have the mental strength and will power to decide your life goals and soul missions.
And you are more than capable of manifesting your heart’s desires with the help of your instinct and intuition.

It is time to understand and develop spirituality in your life.
You’ve to learn to blend the materialistic approach with spirituality to strengthen your belief in your ascended masters.

It makes us stronger and develops our inner belief and strength that will lead us in the right direction.
The essence of the message of angel number 111111 is to develop clairvoyance, intuition, and spiritual empowerment.

At last, you have to know that it is good to achieve spiritual enlightenment and along with material manifesting your ideas.
Stay positive and ready for the new beginning about to happen.
But while waiting for the new beginning and manifestations don’t forget your daily goals.

Continue to work towards your heart’s desires and life purpose with unending faith, trust, and devotion.
Know that your angels are nearby blessing you and looking at you with kindness.

Cái gì đang xảy ra trong đầu mình?
Một sự thất vọng sâu xa… mình vẫn chờ đợi một sự thay đổi tích cực, dù rất nhỏ nhoi ở mẹ mình.
Nản …
Ông chỉ còn vài ngày được yên tĩnh, sau đấy rồi lại mổ, lại gây mê, lại đau đớn, lại thuốc giảm đau, lại lú lẫn …
Còn bà cả ngày vẫn quay cuồng hàng họ, tiền tiền nong nong, vay vay mượn mượn.
Lú lẫn …
Mình có cảm giác có một hồn xấu xa nào đó ngự trị trong thân bà, làm những việc lạ lùng, nói những câu lạ lùng.
Không có sự tương đồng giữa điều bà nói trong lúc bình tĩnh và cái bà làm.
Bà đã cho nó vào trong con người bà một lần, và nó càng ngày càng càng phình to khuynh đảo.

Mình có đọc ở đâu đó về người nghiện. Quanh họ luôn có rất nhiều hồn ma vất vưởng, chúng bao bọc con người với những xung động thấp, thèm thuồng ham muốn, nó đẩy người ta vào những hành động quái đản, và khi người đó không còn tỉnh táo, nó sẽ nhảy vào chiếm xác. Hiện tượng đa nhân cách.

Bà bị từ lâu rồi. Phần nhiều thời gian gần bà mình cảm thấy nhiều xung động rất aggresive.
Làm gì?

Ngụp lặn

Heheh mình nhận thấy người ta có thể tra tấn nhau bằng những hành động thiếu tỉnh thức của mình như thế nào.
Nó là thói quen ngấm vào máu, khiến người ta hành động một cách vô thức, theo thói quen.
Họ thậm chí không biết mình đang nói điều không đúng.
Họ nói chỉ để tranh thủ sự đồng tình, vậy thôi.

Mình bị lôi vào cái vòng xoáy, chỉ có 2 người, nhưng mỗi người đưa ra một bức tranh khác hẳn về cùng một sự việc.
Có những thứ thậm chí còn không xảy ra.
Mới nhận ra rằng, chúng ta sống trong một thế giới điên rồ.
Nếu không có tình thương, có sự tin cậy, có sự thông cảm, thì mọi thứ không hề có giá trị gì cả.
Mọi thứ đều có thể gây tổn thương rất lớn, không chỉ đến cái đích mà nó nhắm tới, mà tổn thương cả những người xung quanh.

Mình thấy thương mình thế, vì mình không muốn ghét ai, phê phán ai cả,
Mình thấy thương gia đình mình thế, vì mình thấy họ đang bị ngụp lặn.
Mình cũng từng bị ngụp lặn mà không biết.
Giờ mình biết lúc nào mình ngụp lặn.