Xem các bài viết

AI – trí tuệ nhân tạo

Công việc hiện tại của mình không đặt trọng tâm vào AI – trí tuệ nhân tạo.
Nhưng tình cờ mà mình lại bị lôi vào đó.

Từ lâu mình đã thấy cái não con người phần lớn hành động như 1 cái máy tính.
Nó có khả năng khác, nhưng rất ít được sử dụng.
Ít người biết nó có khả năng đó, nên cũng ít người tập để sử dụng nó.

AI, cả Generative AI (dùng ngôn ngữ tự nhiên) được luyện tập trên 1 đống dữ liệu khổng lồ được thu nhập từ hàng đống năm.
Não con người cũng vậy, suy nghĩ và xu hướng của chúng ta được hình thành từ một đống năm trong quá khứ.

Thế giới hiện tại, cứ dính vào mạng, là đã dùng AI.
Một đống các tút hiện lên trên feed, là do bạn đã từng bấm, từng xem, hay bạn của bạn, hay nhiều người trong lứa tuổi bạn, hay nhiều người trong đất nước của bạn, đã từng rất quan tâm.
Kể cả khi bạn không dính vào mạng, thì con cháu bạn, người xung quanh bạn, đã là mạng biết ăn cơm rồi.

Dùng AI, trạng thái của chúng ta (tức suy nghĩ cảm xúc) không còn chỉ dựa trên những gì ta đã trải qua trong quá khứ.
Nó dựa trên đống dữ liệu lớn hơn. Chúng ta đang cùng trải qua karma chung.

Vừa hay, vừa thử thách, vừa rất có ích, tuỳ cách sử dụng.
Hay, là bạn sống có 1 đời, nhưng lại được trải nghiệm rất nhiều.
Thử thách, là thay vì bạn chỉ vác trên vai cái karma của bạn, rất có thể bạn phải vác trên vai nhiều karma khác.
Karma chẳng qua chỉ là tập hợp những trạng thái mà bạn trải qua, do bạn tự tạo, qua cách suy nghĩ A, cảm xúc B, hành động C bạn làm trước đó.
Mà cảm xúc và suy nghĩ của bạn lại dựa trên quá khứ chung.

Có ích ở đâu?
Với mình, cái hoạt động của tâm (bình thường) trở nên rõ ràng, y như AI hahah.

Cái tâm không bình thường thì sao?
Thì không hoạt động như AI hiện tại.
Nó ý thức được cái não đưa ra ý nghĩ gì, nhưng nó sẽ không nhắm mắt theo, mà nó sẽ tự tách nó khỏi cái ý nghĩ đó.
Cái này rất cần thiết, nhất là với những ai có một quá khứ nặng nề và không muốn sống tiếp như vậy.
Nếu bạn không tách được, cái quá khứ nặng nề đó tiếp tục đi theo bạn.
Giống hệt AI, nó sẽ đưa ra khẳng định, rằng anh A sẽ lại đi muộn, vì anh ta luôn luôn đi muộn trong quá khứ.

AI trong tương lai sẽ thế nào? Chỉ là ý nghĩ vừa thoáng qua sáng nay. Có thể người ta đã hay đang làm cái đó rồi.
AI sẽ cập nhật thêm dữ liệu – chỉ số hạnh phúc, chỉ số thong dong, chỉ số khoáng đạt.
Nó sẽ phân tích để bạn biết bạn đang có xu hướng gì, với xu hướng đó bạn có thể sẽ đi tới đâu.
Và nó cho con người lựa chọn : sống tiếp vậy, hay thay đổi, thay đổi theo hướng nào?
Rồi nó sẽ sắp xếp để bạn dần hoà vào vùng năng lượng đó.

Có sự chiều theo (AI hiện tại), nhưng có sự định hướng (hiện tại AI định hướng dựa trên quyền lợi của 1 nhóm người)

Cho mình chọn, mình sẽ chọn cho tôi 1/2 ngày trong 1 tuần tất cả dữ liệu về chiến tranh, kinh tế, những gì tồi tệ đang xảy ra trên thế giới trong tuần đó …
Còn những ngày còn lại, in ít lác đác thôi.
Tôi muốn nhìn thấy cái khác, trải nghiệm cái khác.

Ngoảng mặt lờ đi coi như không có những thứ “tồi tệ”, cũng là 1 cách,
nhưng với tính tò mò như mình, vẫn thích ngó nghiêng lắm heheh.
Tối hay sáng đều là 2 mặt của 1 sự vật. Tránh tối, thì sáng cũng không có mặt.

Nhỉ, hehe.

Dr Joe Dispenza: How to Reprogram Your Mind

Cuối năm, tình hình chỗ làm có vẻ vắng hiu. Dân tình hoặc nghỉ phép, hoặc làm từ nhà.
Thôi thì ta cũng làm từ nhà.
Đi làm có nhiều cái thích.
Giờ đây thêm cái thú được nghe rất nhiều podcast trên đường đi.
Btw, có podcast của Dr Joe Dispenza: How to Reprogram Your Mind, Transcend Reality, & CREATE Your Dream Life!
Vừa ngồi ngoài vườn uống caphe, nghe nốt.

Hình ảnh ông này hiện rất nhiều trên feed của mình từ hàng chục năm nay.
Vậy mà chưa 1 lần click vào.
Lần này nghe từ đầu tới cuối.
Bảo mình đồng thuận 100% thì không hẳn, chắc khoảng 60%, những gì liên quan tới tâm lý xu hướng của con người.
Có nhiều điểm rất thú vị.
1 trong những điểm thú vị liên quan tới thời gian. Rất nhiều người nói tương tự, nhưng trong context này nghe thấy hay hay.
Trong câu chuyện của ông ấy, khi chúng ta ở hiện tại, nhưng mong muốn, chờ đợi một cái gì đó trong tương lai, thì quãng đường đó là thời gian.
Thời gian chính là sự ngăn cách, cái ngăn cách ta với cái mà ta mong muốn có.
Và phần lớn con người sống như vậy.

Chỉ cần thay đổi lối suy nghĩ, tương lai là cái quả tất yếu của những gì ta đang làm, suy nghĩ, cảm nhận hiện tại.
Thì người ta tập trung vào hiện tại. Thời gian không còn là mối bận tâm.
Tư tưởng thì cũ rích, ai cũng biết.
Nhưng khi có một cảm nhận rõ ràng về nó, thì đúng là khả năng sống tương đối trọn vẹn ở hiện tại là một phẩm chất.
It must be earned.

Thui lên nhà làm việc, thời gian đang qua hahah…

Mina ngồi chễm chệ trên ghế, nhìn nhấp nháy lim dim.
Đứng chờ xem cô ta làm gì, có biết điều mà trả lại cho mình cái ghế?
Cô ta chậm rãi liếm lông, liếm chân say sưa. Rồi vẫn chễm chệ điềm nhiên, nhấp nháy lim dim mắt…

Linh hồn già

Đọc 1 bài “Tại sao ta sợ con người? ” của nhà văn Châu Đoàn.
Có 1 điểm ở bản thân làm mình nghĩ mình thuộc dạng có “linh hồn già”.
Đã sống quá lâu ở trái đất, trong thế giới nhị nguyên.

Tức : mọi thứ của con người đều không xa lạ với mình.
Cả mặt tốt lẫn mặt xấu.
Chúng tồn tại song song, trong những tầng sống khác nhau.
Ở thời điểm này, hoàn cảnh này, vài điểm nổi trội.
Ở thời điểm khác, hoàn cảnh khác, vài điểm khác nổi trội.

Nên, dù có lúc điên tiết lên vì mọi thứ không đi theo hướng mình muốn.
Nhưng mình thật sự rất rất ít khi thất vọng ở con người.

Nếu có nhìn thấy điểm gì đó không giống mình đã từng tưởng,
chỉ là do mình chưa đủ trải nghiệm để nhìn thấu ra điểm đó ở người đó – chính là điểm đó ở chính mình.
Thấy mình có đủ bản lĩnh, đủ không gian, thì tiếp tục có họ quanh bạn.
Không đủ, để họ sang bên.
Không phải vì họ không xứng đáng, mà vì
bạn cần sống, đúng không? Và sống một cách ổn, nhỉ.

Vì thấy chả ai tồi tệ hơn bản thân, nên mình ít thất vọng ở con người.
Vì thấy bản thân rất ổn, nên mình rất tin tưởng ở con người hahah.

Thậc là những cung bậc mâu thuẫn với nhau, đối nhau chan chát, nhỉ.

Đọc lại, thấy mình có những thời điểm có một nỗi buồn sâu thăm thẳm nào đó.
Buồn, đôi lúc, vì cảm thấy mình bất lực, cảm thấy mình phải thả cho họ đi con đường họ cần đi.
Thường nó buồn thăm thẳm, chạm đáy thì nó dừng.
Sau đó mình có thể thả cho họ đi, trong tâm tưởng.
Nếu họ có vấp ngã ở đâu, thì cũng đã lường trước phần nào.
Sẽ không có câu “đã bảo mà” hahah.

Lan man 16.12.2024

Chỗ làm vắng, chỉ có vài ba bạn ở Team khác.
Team mình không có một mống, ngoài mình hehe.

Mình thích đi làm, mặc dù làm ở nhà cũng có cái hay.
Được tuỳ chọn trong 2 ngày thứ 2 và thứ 6, nên có hứng thì đi làm, không ai bắt.
Kể cả 3 ngày kia trong tuần, thích thì vẫn có thể ngồi nhà làm.

Chỗ ngồi của mình sáng, ngay cạnh cửa sổ.
Ấm, vì ngay cạnh lò sưởi.
Yên tĩnh, vì nằm trong góc, và nhìn vào tường hahah.

Làm với nhau hơn chục năm, đã đạt tới điểm mà mọi người trong team trở thành người nhà.
Tức bạn có cái tin tưởng họ sẽ không làm gì tổn hại tới bạn.
Thậm chí ý nghĩ của họ cũng không có gì thù địch với bạn.
Nghe thì đơn giản, nhưng để có cảm giác này, không đơn giản.
Cái cảm giác cho bạn được sống chân thật, không giả dối, không ầm ỹ, không lên gân.

Một lý do cho sự thoải mái đó, có lẽ vì công việc có đặc thù riêng.
Nơi có đủ không gian cho mỗi người phát triển tới mức họ có thể.
Topic thì có nhiều, know-how vẫn đang cần được bồi đắp.
Không cần cạnh tranh.
Chỉ cần có hứng thú, và kiên trì với hứng thú của mình, là mỗi người đều có thể trở thành một nguồn kiến thức cho cả team.

Hehe viết đến đây lại nghĩ tới cô con gái.
Có lẽ vì đã đến tuổi, một hôm cô ấy hỏi về tình yêu nam nữ.
Mẹ không có kinh nghiệm gì nhiều, chỉ bảo con nên tôn trọng và đánh giá mọi tình cảm hướng tới con.
Tình cảm là tình cảm, bất kể đến từ ai, luôn đáng được trân trọng.
Khi không muốn tiếp tục, hay đi sâu vào một mối quan hệ, hãy nói thẳng với sự tôn trọng.
Luôn hành xử với sự tôn trọng này, con sẽ được tôn trọng trong mọi mối quan hệ.

Một lỗi hay gặp của các cô gái (hay cả các chàng trai) là coi thường những thứ mình đang được hưởng.
Mà cũng chẳng phải chỉ ở người trẻ.
Cả những người đã có tuổi, chưa chắc đã biết đánh giá và tôn trọng những gì người quanh mình đang dành tặng cho mình, nhỉ.

Mẹ chị dù trong thâm tâm vẫn biết quý trọng, nhưng đôi lúc, với đôi người, lời lẽ vẫn bị hơi củ chuối.
Dù chỉ là để đẩy người khác ra xa hơi một xíu, hay để họ tỉnh ra một xíu mà biết cái được cái mất, điều chỉnh lại tâm thế của họ.
Tuy vậy nếu biết dùng lời lẽ mềm mỏng và vừa tai, chắc vẫn hơn.
Cái sự mềm mỏng sẽ tự dưng có, không cần cố gắng, nếu có đủ sự khiêm nhường và thấu cảm, nhỉ.

Lan man một tí heheh.

Tiền – ‘Geld’

Thế giới cảm xúc của mình có lẽ đang thay đổi theo một chiều hướng nào đó.
Lúc trước mình nghĩ tại mình có nhiều việc cần quan tâm, nên mình gạt những thứ không quá quan trọng ra.

Nhưng hôm nay mới nhận ra, mình hành xử với thế giới cảm xúc cũng giống như với thế giới vật chất.
Tức đi về sự đơn giản.
Thích nó cũng giống như ngôi nhà mình ở, trống, thoáng, gọn gàng, rõ ràng, nhiều ánh sáng.

Những cảm xúc lên xuống không còn thấy hay ho. Không tìm kiếm mà cũng chẳng né tránh.
Không thấy thích thú gì đặc biệt.
Kiểu nhìn cái hồ thì biết cái hồ nó vốn vậy, chứ không đi tìm để mà vui hay buồn với những con sóng lăn tăn trên ấy nữa haha.

Từ lâu không đọc cái loại chuyện, nhất là những chuyện chả liên quan tới mình.
Những chuyện mà lại còn không liên quan tới người thân, bạn bè, thì lại càng không.
Đọc không thấy có add-on value.
Kiểu vác một cái đồ mình chả dùng về chất trong phòng vậy.

Ấy vậy mà lại thích nghe về chính tri chính em, kinh tế kinh teo, mới chết haha.

Hôm qua nghe potcast của 2 ông “Lanz und Precht”, do cô đồng nghiệp cùng tuổi giới thiệu.
Tại mình bảo tao dạo này đổ đốn, nghe loạn xị ngậu về các kiểu chính trị kinh tế thế giới.

Bài về Tiền – ‘Geld’.
Hai người nói về các nghiên cứu này kia về sự hạnh phúc của con người liên quan tới tiền bạc thế nào.
Họ có vẻ thoải mái và có hứng thú, cười khoái trá khi cùng có quan điểm “tiền hết sức quan trọng” hahah.
Cả 2 cùng bắt đầu từ bàn tay trắng, đều đã ham có nhiều tiền khi còn trẻ.
HIện họ có tiền, có tên tuổi, có vị thế trong xã hội. Và họ tưng tửng nói về tiền.

Đôi khi người ta thoải mái nói về cái gì đó, chỉ khi người ta đã thoát ra khỏi nó. Nhỉ.