Xem các bài viết

Sẵn lòng

Hehe viết tí nhỉ.
Của đáng tội, lúc thích viết rất hay rơi vào lúc đang làm việc.
Ngoài làm việc thì cứ có thời gian là hoặc làm việc nhà, hoặc nhong nhong ra ngoài thấm ít năng lượng của không khí, mặt trời, cây cỏ,
hoặc chúi mũi xem những thứ vớ vẩn, như xem các bạn trẻ con mới đẻ khóc ngoe ngoe haha.

Định viết gì nhỉ?
Viết về cái sự đưa vai mình ra gánh vác.
Gánh vác không nhất thiết là phải tự tay làm, mà đôi khi chỉ là một thoả thuận với bản thân “tôi sẽ quan tâm và tìm cách thực hiện việc a, b, c”.
Một trong những thói quen của chúng ta là chối bỏ, dừa cho người khác.
Và lý do thì luôn rất nhiều và rất đúng.

Tôi không đủ sức, không có thời gian, không đủ tiền …
Bà ta/ông ta không xứng đáng, không tốt với tôi, thì tôi…

Thực ra, mọi thứ đều sẵn đó, và luôn luôn đủ.
Đủ hơn nhiều nếu bạn chỉ dựa vào bản thân hạn hẹp của mình.
Nếu chúng ta sẵn lòng gánh vác, không chỉ vì cái tôi vị kỷ của mình.
Cứ sẵn lòng cái đã, cứ thoả thuận với bản thân cái đã.
Rồi giỏng tai lên nghe ngóng, nhướn mắt lên mà quan sát tinh tường.
Sẽ nhiều thứ xảy ra ngoài dự định.

Tới lúc nào đó, bạn chỉ còn lòng biết ơn, tới vũ trụ, tới bất kỳ ai nhấc 1 ngón tay giúp bạn.
Họ cũng phần nào đó đã “sẵn lòng”.
Hehe, cái chữ “sẵn lòng”, hay đấy nhỉ.

Nhìn xung quanh, rất nhiều người có cái chữ này.
Họ trở thành cái kênh của một nguồn năng lượng nào đó.
Nên họ thực hiện được nhiều thứ trong cuộc sống của họ, có cái visible, có cái unvisible.
Sự có mặt của họ xứng đáng, nhỉ.

Công việc

Hehe vừa mở máy lên, có bạn Katrin nhắn cho mình gì đó, rồi 1 cái mặt cười – tao nhầm.
Vừa buồn cười, vừa thấy ấm áp.

Chỗ làm có 2 bạn Katrin, chắc đều kém tuổi mình.
Một bạn chắc chỉ kém 3,4 tuổi, vì con bạn ấy cũng đã lớn.
1 bạn chắc phải kém xấp xỉ chục tuổi.

Hôm kia trước lúc về, bạn Katrin2 có gọi điện phân trần vì sao một request của mình không được thực hiện nhanh.
Mình nhận thấy đã từ lâu, mỗi khi mình gửi 1 request gì đó, Katrin2 luôn nhanh chóng nhận lấy và làm nhanh như có thể.
Không làm được, bạn ấy luôn tìm gặp và nói lý do tại sao.

Cách đây hơn 5 năm, mình đã cùng bạn ấy vật lộn để setup một system loại mới, thứ mà chưa setup trong chỗ mình bao giờ.
Thường thì người ta cứ gửi IT request rồi thây kệ, đấy là việc của Admin.
Mình thì song hành cùng bạn ấy. Mỗi khi có gì không chạy là tìm tòi, hỏi những nơi có thể.

Katrin1 thì khá bận rộn. Lịch của bạn ấy cứ san sát.
Nên mỗi lần cùng làm cái gì đó, 2 đứa chỉ nói qua lại 3,4 câu, rằng rất cám ơn mày đã dành chút thời gian cho tao, rồi tập trung làm cái cần làm.
Rồi cuối meeting lại thêm 3,4 câu về plan và time slot của bạn ấy.

Ngoài 2 bạn cùng chỗ làm, còn thêm 1 Katrin khác, Katrin3, từ công ty partner.
Cũng lại 1 kiểu người công việc, bận rộn và correct.
Tuần trước mình có gửi 1 cái thư nói về tình trạng system của các bạn quá lộn xộn, khiền mình rất là unhappy khi làm việc trên đó.
Thế là bạn lập tức cử 2 người vây quanh để hạn chế cái tình trạng unhappy của mình hahah.

Chả mấy khi có thời gian chuyện ngẫu với các bạn.
Nhưng giọng nói, cách nói, vài câu mở bài kết thúc, khiến có 1 sợi dây vô hình tồn tại.
Cái sợi dây vô hình mỗi khi hiện diện, nó làm tâm hồn mình ấm áp, làm mình thích đi làm.
Thấy mình được là mình, các loại cảm xúc của mình được chấp nhận, được tôn trọng.

Chỗ làm giờ không chỉ là làm việc, nó là một xã hội thu nhỏ.
Nhiều màu sắc, nhiều độ tuổi, nhiều mối quan tâm.
Khéo mình sẽ viết 1 serie chuyện về các bạn mất.

Cái thư có chữ unhappy mình CC 1 bạn trong team mình, vốn cũng làm cùng 1 phần. Bạn đó chắc nói lại cho sếp.
Thế là sếp gọi điện 2 lần, bảo mày có thể pass công việc đó cho người khác, hoặc bỏ đi 1 phần công việc mày đang làm.

Biết là sếp có ý tốt, nhưng mình không muốn dừa công việc đó cho ai.
Song song phần việc mỗi người chịu trách nhiệm chính, còn kha khá các công việc râu ria mọi người tự chia ra, mỗi người làm 1 việc.
Ai cũng bận rộn, bớt việc cho họ còn chưa xong, không nỡ chất thêm việc, nhất là việc khiến mình unhappy, lên lưng các bạn nữa.

Thế đó, tuổi mình, các bạn ở VN nhiều bạn đã thong dong, thời gian xông xênh.
Mình vẫn cứ bận rộn như thời con mọn, chỉ có điều focus thay đổi, môi trường thay đổi, tuổi tác và sức khoẻ thay đổi, mindset thay đổi.

Vẫn là bận, nhưng là cái thứ bận có ý thức, người ta phải để ý từng đường đi nước bước để đón, embrasse cái bận đó, sao cho nó không còn là bận.
Giống người nghèo thì phải đếm từng đồng khi đi chợ vậy, nếu khéo léo, thì họ dù ít tiền mà vẫn thấy đủ, không bao giờ bị cháy túi.
Cũng là cái hay, nhỉ hahah.

Nói chuyện

Buồn cười, sau gần 3 năm nói chuyện gần như hàng ngày với mẹ, giờ đây cảm thấy như mẹ mình đang sống trong một thế giới khác.
Cuộc nói chuyện chỉ vẻn vẹn có chục phút vào tối thứ 7 hoặc CN (giờ VN), trước khi bà đi ngủ.
Lúc nói chuyện thấy bà có vẻ như gọi chỉ để con yên tâm, chứ không kiểu mong ngóng chờ đợi.

Tuổi mình, các bạn thả con bước vào đời, mình thì như thả mẹ bước vào đời hehe.
Sống ở chùa gần tuần nên mình biết tương đối lúc nào mọi người làm gì.
Thật sự là có rất ít thời điểm mọi người ngồi trong phòng cùng với máy điện thoại.
Mọi người luôn tay luôn chân, người khoẻ làm vườn, nấu nướng, bà quét dọn điện chính.
Giờ công phu thì ngày nào cũng giống ngày nào, 3 thời.
Buổi tối có thêm người dân xung quanh đến cùng đọc kinh niệm Phật.

Bà không có nhu cầu nói chuyện với mình, không nhớ con gái, là dấu hiệu tốt.
Khoảng đầu óc trước đây chứa những suy tư về bà, giờ sớt sang công việc và gia đình riêng.
Thấy rất thú vị là anh cu Tí vẫn đang ở cùng nhà.
Anh ta làm gì, nói gì cũng thấy thú vị haha, dù khéo cả ngày chỉ nhìn thấy anh ta 1,2 lần. Mỗi lần khéo chỉ vài phút.
Đơn giản anh ta là thứ năng lượng tươi tắn, giống như đợt gió mát thoảng qua vậy.

Hôm qua anh ấy nói chuyện gì đó với bố.
Mẹ xán đến bên cạnh, khen. Giờ quên béng mất là khen gì rồi hehe.
Mà lúc khen hình như cũng không biết câu chuyện đang về cái gì hihi.
Anh ta cười cười, tiếp tục câu chuyện với bố, như mẹ chưa hề chen ngang.
Mẹ ngó vào mặt anh “ơ Tí iiiiiiiii, mẹ khen Tí chưa đủ hay sao?”.
Bố cười khinh khích.

Giờ bố được hưởng các cảm giác được yêu mến, dù chẳng cố tình làm cái gì để có được tình yêu đó.

Cái bụng

Hôm qua cứ nghĩ lơ vơ, sao có một hội người cứ hò nhau châu đầu vào chửi bới một ai đó trên mạng.
Nếu mình là người bị chửi, và nếu mạng là cần kiếm cơm của mình, liệu mình sẽ xử lý thế nào.

Hôm nay đọc được bài này. Bỗng trong đầu hiện rõ mồn một bức tượng đồng của 1 người không có cái bụng.
Nơi cái bụng hay ngự trị, thì giờ là khoảng rỗng.
Không có gì cả, đơn giản là không.
Mọi thứ vi vu chảy qua, không để lại dấu vết.
================================
Osho
“Người trí huệ ẩn mình trong đạo,
Chẳng cái gì có thể chạm tới người đó.”
Chỉ bản ngã mới có thể bị đụng chạm.
Và bản ngã rất hay bị đụng chạm.
Nó giống như một vết thương, bao giờ cũng mở, chưa lành. Bạn chạm vào nó và cái đau phát sinh. Chỉ một lời, một cử chỉ nhỏ là đủ để làm đau bạn.
Người khác có thể thậm chí còn chưa nhận biết về điều họ đã làm với bạn nhưng bạn đã bị đụng chạm rồi. Và bạn bao giờ cũng nghĩ người khác có trách nhiệm về việc làm tổn thương bạn.
Không, bạn là người đang mang vết thương của mình.
Với bản ngã thì toàn thể con người bạn là vết thương.
Và bạn mang nó hoài.
Chẳng ai quan tâm tới việc làm tổn thương bạn cả. Không ai cố ý chờ cơ hội làm tổn thương bạn, mọi người đều bận rộn với việc giữ an toàn cho vết thương riêng của mình.
Nhưng ai cũng luôn trong tình trạng cảm thấy đau và cho rằng họ đau vì người khác đã làm điều tệ hại.
Điều này xảy ra bởi vì bạn sẵn sàng bị tổn thương thế, bạn chỉ đợi một dấu hiệu nhỏ để cảm thấy bị xúc phạm, bị xem thường, bạn đợi bên miệng núi lửa.
Bạn không thể chạm vào con người của đạo, người hiền nhân và trí huệ, tại vì chẳng có ai ở đó để bị đụng chạm cả. Không có vết thương. Người đó mạnh khỏe, lành mạnh, toàn thể và linh thiêng.
Nhận biết về vết thương của mình đi. Đừng giúp nó lớn lên, để cho nó được chữa lành, và nó chỉ được chữa lành khi bạn đi về gốc rễ.
Càng ít sống trong tâm trí thì vết thương sẽ càng mau lành. Nếu bạn không còn tâm trí thì sẽ không còn vết thương nào cả.

Tự khen

Tự khen tí.

Nhìn quanh thấy dân tình đi về hết rồi, còn nhõn mình ngồi làm việc tiếp haha.
Bỗng dưng thấy mình ít còn bị driven bởi các đánh giá bên ngoài.
Mà tập trung vào làm theo các hệ giá trị mà mình cho là đúng.

Làm việc thì cứ đủ giờ, đủ tốt mà làm.
Làm ra đến đâu, nhận tiền đến đó.
Không mong cầu nhận thêm, hoặc nhận thứ mà mình không bỏ công sức thời gian ra.
Nhận đến đâu, trả lại bằng tiền hoặc sức đến đó, không mong tự dưng nhận …

Nó có cái sướng riêng. Thấy mình đàng hoàng hahah.

Nhớ hôm nói chuyện với Sư Thày ở chùa Long Khánh.
Nhân nói về chuyện tiền bạc, bảo Thày con không giàu, cũng không nghèo.
Con thấy mình đủ, tự lo được cho mình, không xin xỏ của ai.
Không bòn giật của ai, không lừa lọc ai.
Thuế má đóng đủ, không xin xỏ giảm này giảm kia.
Thấy mình đàng hoàng.

Hahah, thấy mình đàng hoàng, chính thế.

Thế hệ trẻ có nên thấy cái sự đàng hoàng là một cái sự sướng không nhỉ?
Cả 1 đất nước toàn những con người đàng hoàng, đi đứng thẳng thớm đĩnh đạc, có phải là cái sự đáng tự hào không nhỉ.