Xem các bài viết

Cầu đạo giải thoát

Quan sát mẹ, nghĩ về mẹ, trong đầu mình luôn một chữ “Khổ” to đùng.

Mình nghĩ ngộ tính của mình kha khá, mình biết cõi này là cõi khổ từ lâu rồi.
Ở lứa tuổi hai mấy.
Đơn giản là vì nhìn ra xung quanh, mấy dãy nhà cao tầng của Bách Khoa, thấy ai cũng khổ hehe.

Vì biết cõi này là cõi khổ, nên mình chấp nhận những cái khổ liên quan đến mình. Không tránh.
Và khi không tránh, bạn biết sao không? Khổ vẫn hiện hữu, nhưng nó không làm bạn khổ tâm.

Mẹ mình thì tránh.
Trong nhiều cái tránh, có cái tránh già, tránh bệnh. Loay hoay đủ thứ để tránh.
Nhìn bà khổ, mình bị khổ theo.
Biết những thứ bà tránh nó sẽ lẵng nhẵng đi theo bà.
Biết những cái bà muốn nó luôn nằm ngoài tầm với.
Đấy là cái dở của mình. Chưa tìm ra cách để không bị cuốn vào cái khổ của bà haha.

Đọc bài dưới này, bỗng tự hỏi, đã bao giờ mình cầu đạo giải thoát?

=====
Nếu thật sự dưới vòm trời đầy sao này có những người có lòng cầu đạo giải thoát thì nhớ tâm niệm một điều: Ta không thể đi xa trong Phật pháp được nếu ta không thấy được sự hiện hữu trong Tam Giới là khổ.

Không phải thấy đời là khổ thì mình trở thành một người sống bi quan.
Nhiều người cứ nghĩ rằng khi nhắc đến, suy tư về những cái khổ này thì đời mình sẽ u ám.
Không phải vậy. Lúc đó mình sẽ ngộ ra một chuyện thú vị: Khi nhận diện bản chất mong manh của đời sống thì cũng là lúc mình sống vui vẻ, thanh thản an lạc.
Cái an lạc này không hề giống với an lạc của một người mù tịt, yêu đời trong mù quáng.
Người có tu tập sẽ thấy chính cái biết này cho mình trạng thái tâm trưởng thành, thanh thản.
Lỡ như chuyện xấu (già, bịnh, chết) có xảy đến họ vẫn tiếp tục thanh thản vì họ đã biết trước những điều này từ lâu, đã quan sát trong từng ngày.
Lúc đó mới ngộ ra sự quán chiếu vô thường hay như vậy.
Người lớn đứt tay không khóc như đứa bé vì từ lâu họ biết “chơi dao có ngày đứt tay”, còn con nít khóc vì không ngờ bị chảy máu, bị đau như vậy.
Sư Giác Nguyên ( Giảng )

Thử thiền

Mấy hôm nay sáng nào cũng cố gắng ra ngoài bãi biển.
Cùng mọi người tập vài động tác, sau đó ngồi thiền 1 tiếng.
Cảm giác mỏi, đau và buốt sau khoảng 20-30 phút mới xuất hiện.
Chúng xuất hiện nhẹ nhẹ ở các chỗ khác nhau.
Cảm giác buốt thường xuất hiện sau cùng, vùng hông.
Cứ tự nhủ, xem buốt đến đâu, có chịu được không.
Thì đúng là cũng chỉ hơi buốt thôi, chịu được, chịu tốt.
Có cần ngồi thêm 5 phút vẫn chịu được.

Nếu làm được đều đặn, kỷ luật, ngồi từ 1-2 tiếng, mình nghĩ giải quyết được khối bệnh.
Bệnh về xương sống, xương chậu, xương cổ. Các bệnh về đầu.

Chúng ta rất ít khi ngồi yên, giữ đầu lặng, để cơ thể tự quay về trạng thái quân bình.

Nhóm người đó theo PLC, một môn khí công gây nhiều tranh cãi.
Mình không theo băng nhóm gì cả.
Loăng quăng, có cái gì hay ta bắt chước, cái gì quá trớn ta bỏ qua.
Đoạn tập mấy động tác, rồi sau đó ngồi thiền mình thấy ổn, rất ổn.

2 tiếng buổi sáng, đi tắm biển chục phút.
Sau đó về làm việc. Buổi chiều qua bà, là cả ngày không còn mấy thời giờ.
Mình cũng không thấy có cái gì quyến rũ mình ở đây.
Ăn uống là thứ thoả mãn tạm thời ngắn hạn, có quá nhiều ở đây.
Nhìn đồ ăn nhan nhản khắp nơi, gây cảm giác ngột ngạt.
Cứ gợi nhớ đến một bộ phim Animee của Nhật.
Một liên tưởng không hay ho lắm.

Đường xá nóng bức, không khí ngột vì quá nhiều xe cộ.
Người ta bỗng khao khát được nhìn cây cối, khoảng không.
Bình lặng và thoáng đãng.

Phúc lạc

Vấn đề lớn nhất của mình với mẹ vẫn là muốn mẹ cảm nhận như mình.

Hôm nay có đọc 1 bài nói về hạnh Phúc, đau khổ và phúc lạc.

Mình thấy mẹ mình cứ ngụp lặn giữa hạnh phúc và đau khổ, không thoát ra được.
Có mình bên cạnh thì vui, một mong muốn của bà được thoả mãn thì vui, rồi lại buồn ngay đó, luôn có lý do để bất hạnh.

Cái buồn vui của bà dính với mình, bủa vây mình, làm mình không thở bình thường được.
Mình quay mòng mòng để làm bà vui, nhưng niềm vui bao giờ cũng ngắn, tính bằng phút, ngay sau đó lại nổi lên vấn đề.

Bà không biết cách để lưu trú trong phúc lạc.

Không cần phải vui mới cảm nhận được phúc lạc.
Thậm chí vui còn cản trở nó. Vì nhiều người bám vào “vui”.
Hết cuộc vui này đến cuộc vui khác, lấp đầy hết ngày rồi, còn lúc nào mà phúc lạc.
Sau vui thường tới khổ. Nhưng người ta vẫn cứ lao vào vui, cố quay mặt với cái khổ.

Chính khổ lại dễ đưa con nguời ta đến cảm giác phúc lạc, nếu biết buông “khổ”.
Buông khổ không hẳn khó. Chỉ là sự chấp nhận tuyệt đối những gì đang xảy ra.
“Nó thể thôi”. Chìm dần vào “nó thể thôi”, không loay hoay tìm đường ra, xả.
Lúc vui cũng vậy. “Nó thể thôi” , không loay hoay lưu giữ lại, tìm lại cái vui.

Dù mình vẫn biết và phần nào chấp nhận “bà là như thế”,
nhưng không hiểu sao vẫn mong muốn nhìn thấy bà trong trạng thái phúc lạc.

Trạng thái này rất hay xảy ra, dù chỉ thoáng qua.
Cứ đi trong trời nắng chang chang, vào bóng râm và một làn gió mát lướt qua, đó chính là trạng thái phúc lạc, khi chưa muốn gì khác.
Khi cảm nhận được nó, thử chìm vào nó, lưu trú trong nó, dài như có thể.
Cộng đi cộng lại, mà nhận ra trong ngày có được 20-30% thời gian trong trạng thái đó, bạn sẽ không thấy bạn bất hạnh.

Khổ ok mà, đời là bể khổ. Nhưng không nhất thiết phải bất hạnh, nhỉ heheh.

Youtube

như các quán ăn trên vài con đường ở Vũng Tàu.
Thật.
Nhan nhản luôn, quá nhiều, chả biết phải vào quán nào.
Quán nào ngon, quán nào dở. Quán nào sạch, quán nào bẩn.
Ăn xong là bụng no khỏi đi quán khác.

Các kênh trên mạng cũng vậy.
Nhiều vô xiết kể.
Không biết cái nào tin thật, cái nào tin giả.
Trước đây còn hơi tin vào mấy kênh chính thống.
Giờ không tin luôn, cũng chỉ là làm thuê tuyên truyền phục vụ cho một nhóm người nào đó.
Mà đã nghe là mất thời gian rồi. Tổng thời gian thì vẫn không đổi, có mấy đâu.

Trump thật là thiên tài, khi đánh đổ cái thói quen cố hữu tin/không tin đó của con người.
Hôm nay ông ấy nói điều này, vài hôm sau đã có thể phủ nhận.
Cuộc sống thật là thế, thay đổi luôn xoành xạch.
Tự mình dán nhãn vào cho nó, rồi bắt nó phải không thay đổi, hay thay đổi theo ý mình, là cái dốt của mình.

Đất nước, con người dần dần học được cách “kệ cha chúng nó”.
Việc ta ta cứ làm, việc chúng chúng cứ làm.
Đến khi cần thì cãi nhau ỏm tỏi, giận dữ ups and downs, phát biểu lung tung này nọ, các kênh chen chúc nhau rối rít truyền thông,
cuối cùng rồi thì cũng rứa, hoà cả làng.

Chỉ giận, mất bao nhiêu thời gian theo dõi vểnh tai này kia, mà tiếng tăm vẫn lùn quá.
Vẫn cứ phải bật subtitles lên mới tóm được cmn gọn cái ý chính hehe.

Bà dù sức khoẻ khá ổn, nhưng với năm tháng mọi thứ vẫn yếu đi đều.
Bước chân ngập ngừng hơn, run rẩy thiếu tự tin hơn.
Hay mỏi, khi mỏi chân không chủ động được, nên bà ngại đi.

Chiều chiều bà ngồi ngoài vườn chờ, thấy bóng con gái đến là đứng dậy để cùng đi ra ngoài ngồi cạnh hồ, cách khoàng 200m.
Nhìn các bà các cô tuổi con gái bà tập múa.
Đó là 1 trong các thời điểm hiếm hoi nối bà với thế giới của con người, khoẻ mạnh, sôi nổi, hoạt bát.

Gió thổi từ hồ rất mát. Đôi lúc lạnh. Ngồi vậy 1 lúc rồi về.
Bà lại lết xết chân chậm chạp đi lên nhà.

Bà xua tay bảo mẹ đi một mình được, con về không muộn.
Mình nán lại nhìn bà đi.
Thật, chẳng biết còn được nhìn bà bằng xương bằng thịt như vậy bao lâu.

Sáng nay đọc bài một cô bé kể cô ấy nhận được các tin nhắn của mẹ trước đây 4 năm, khi bà ốm liệt giường.
Đọc xong mà mắt cứ nhoà đi nghĩ đến mẹ cô ấy, mẹ mình, người già trên thế gian.

Mối quan hệ giữa mẹ con, bố con là thứ quan hệ rất sâu.
Dằng dịt. Có thể là tình thương, có thể là thù hận, có thể là trả nợ, có thể là đòi nợ.
Đó là thứ quan hệ giúp mỗi con người nhìn những góc gách sâu nhất trong tâm hồn mình, nếu dám đối diện với nó, sống trọn vẹn với nó.
Chỉ khi mối quan hệ đó được tuôn chảy, mọi thứ khác mới được tuôn chảy.
Nếu không, nó vẫn nằm đó, âm thầm mà mãnh liệt, lèo lái mọi thứ trong cuộc sống.

Cùng là Vũng Tàu, cùng là biển, mà trông hoàn toàn khác, cảm nhận được cái mênh mông ngút ngàn, khi mình cảm thấy mẹ mình ổn.

Cảm giác không hiện diện thường xuyên, nhưng vẫn xảy ra đều đều trong những khoảng khắc ngắn nào đó.