Bình bình

Cách đây khoảng 2 năm trở lại, Tí từ một cậu bé vui vẻ, sống spontant, đã bắt đầu xây dựng những triết lý và lối sống cho riêng mình.
Mẹ nhớ có lần cậu bảo, cậu thấy các bạn lứa tuổi cậu, nhiều bạn ngây thơ làm sao ấy.
Lúc vui thì vui quá, rồi lúc buồn thì buồn quá. Như một hình sin lên xuống nhấp nhô, cậu lấy tay vẽ.
Tí không để mình vui quá, nên cũng không bị buồn quá. Tí thấy bình bình thì hơn.

Hehe, cậu đã có 1 kết luận mà mẹ có từ hồi bé, nhỏ hơn 10 tuổi.
Hồi đó nhà vắng vẻ, nên cứ có khách ở quê đến là vui như tết, vui hết cỡ.
Đến khi khách về buồn không để đâu cho hết. Mình nhớ mình đã buồn ghê lém hehe.
Cô bé lúc đó quyết định, ít vui đi, thì cũng sẽ bớt buồn đi.

Mấy hôm nay nghe khá nhiều về những gì liên quan tới não và cảm xúc.
Mức glucose, mức dopamine, khi cao sẽ tạo hưng phấn tinh thần.
Nhưng sau một đỉnh cao, bao giờ cũng kéo theo một đoạn trũng.
Đỉnh càng cao, trũng càng sâu.

Một lối sống tạo nhiều đỉnh (peaks) này, ăn ngọt, ăn nhiều tinh bột, uống thuốc, uống chất kích thích,…
sẽ tạo stress cho cơ thể. Cơ thể mệt, loay hoay xử lý cả ở đoạn đỉnh, lẫn đoạn trũng.
Cái sự loay hoay lại tạo ra nhiều chất, gây các vấn đề về tinh thần, như trầm cảm, sợ hãi,…

Và có 1 trend là làm sao để mức đó bình bình, không cao và cũng không quá thấp.
Sự bình bình này giúp cơ thể tiến vào trạng thái thoải mái (relax), rất nhiều thứ cũng trở nên relax theo.

Hehe,

Bạc nhược

Đọc mấy bài viết về Thầy MT có thể ngồi thiền 10-15 tiếng.
Thày ngủ rất ít, trong tư thế ngồi.
Đi đứng nhanh nhẹn, mắt sáng, tinh thần luôn tỉnh táo.

Thấy mình bạc nhược một cách rất bạc nhược.
Bạc nhược một cách buồn cười.

Người gì mà cứ đầy rẫy những tật chỉ lôi mình xuống đáy nhỉ.
Nhiều đến mức chả thèm che đậy nữa.
Đến mức chỉ còn thấy buồn cười.

Bạc nhược, kiêu căng, ky bo, sợ sệt,…

Trước đây có đọc, sự kiêu căng khi đã bộc lộ trọn vẹn, nó như cây khô, có thể bẻ gẫy.
Sự kiêu căng còn giấu diếm, mới như cây tươi, vẫn dẻo dai âm thầm lớn mạnh từng ngày.

Có hiểu láng máng, giờ mới hiểu thực sự.
Mình muốn bẻ gẫy nó. Muốn bẻ gẫy cái thói kiêu căng còn hơn cái thói bạc nhược.

Tiền bạc

Thế nào đó mà mấy hôm nay đọc nhiều chủ đề về tiền bạc.

Mình vấn vương nhiều về tiền bạc mấy năm nay.
Tức là nghĩ nhiều về nó hơn là cả một đoạn thời gian dài trước đó.
Trước đó, thì tiền ai nấy tiêu cho những thứ hàng ngày.
Cho chuyện đầu tư, tiết kiệm và những mục tiêu lớn hơn thì bạn chồng quản lý, mà bạn ấy làm rất tốt, nên mình hầu như không để tâm.
Ngoài vài tháng sau khi phải chi một khoảng lớn sau khi sinh Tủm, thì mình it khi cảm thấy thiếu tiền.

Sau này phải quản lý tiền bạc cho bà, khi bà đã mất gần như hết sạch tiền mặt vào các công ty đa cấp,
nghĩ ngợi về đoạn mua nhà cửa này kia với một khoản tiền còn lại rất hạn chế, mới nhận ra mình thiếu tiền trầm trọng.

Cái chữ “trầm trọng” là tự mình đẩy mình vào.
Chứ người khác, chắc họ thấy ok, chỉ không nhiều chứ không đến nỗi.

Thế là cứ nghĩ loanh quanh, đôi lúc cảm thấy rơi vào ngõ cụt.
Tiền lương thì chỉ có vậy, không ít, nhưng không thể tạo thành 1 cục để làm cái gì.
Tự dưng bức xúc về đoạn lương thấp ( mà nếu so với xã hội thì không hẳn thấp),
về những giai đoạn do làm parttime, tránh nhận trách nhiệm, nên lương hầu như không được tăng.
Nhưng nghĩ lại, kể cả khi lương có cao hơn hiện giờ 10%, 20%, thậm chí 30%, thì cũng chả giải quyết được gì.

Rồi giờ lại trong tình trạng có thể bỏ việc bất cứ lúc nào, nếu ông bà có vấn đề về sức khoẻ và cần có mình bên cạnh
Lương sẽ = 0, tiền hưu chắc sẽ đủ để sống ở VN, nhưng theo luật phải 10 năm nữa mới được nhận.
Rồi về VN, ngoài tiền sinh sống, còn phải tự mua bảo hiểm sức khoẻ cho mình, chỉ lấy từ khoản đã tiết kiệm được.
Lại thêm 1 đoạn bức xúc liên quan tiền bạc.
Mà đấy là mình đã “vô tư” đẩy trách nhiệm chu cấp cho bọn trẻ (ít nhất là vài năm nữa) lên bạn chồng.
Trong khi chính bạn ấy cũng có lý do để bỏ việc về VN.

Hôm trước nói chuyện với một cô bạn (em), thấy cô ấy chỉ phải lo cho bản thân, tiền bố mẹ để lại đủ cho tới lúc về già.
Đáng ra cô ấy phải nhẹ nhõm hơn mình. Nhưng không, cô ấy lại có bức xúc khác.

Haha, tất cả chúng ta không thoát khỏi bức xúc.
Bức xúc là chuyện tất yếu khi người ta sống mê mờ.
Nếu không mê mờ, người ta nghĩ gì, hành xử ra sao ?

Tạm vậy, sẽ viết tiếp cái đoạn tiền bạc, cho tới lúc mình làm bạn được với nó, không còn bức xúc về nó.
Thực ra khi mình đã viết ra được, là cái bức xúc đã bắt đầu loãng dần ra.
Dù rất chậm, cái loãng ra ấy. Và mình muốn tăng tốc bằng cách viết ra.

Viết xong bỗng nhận ra, 1 trong những điều làm mình cứ bức xúc,
là muốn cho bố mẹ mình được sống 1 cuộc sống đầy đủ như mình, mà mình lại thấy mình không đủ khả năng.
Đây là 1 điểm rất đáng để đào sâu thêm nữa, trong này có một sự mê mờ kha khá.

Chuyện cần làm

Post cái định post trên FB.

Cậu đồng nghiệp đưa một số đt, gọi và mọi sự đã được giải quyết.
Giờ mình đã connected được với chỗ làm.

Bọn trẻ con đôi khi bực mình vì mẹ làm cái gì đó không báo trước, nhưng có liên quan tới các bạn, chẳng hạn mời ai đó tới nhà.
Mẹ hiểu cảm giác của các bạn, bảo sorry vì không báo trước được.
Chỉ nói thêm, mẹ cảm thấy đó là việc mẹ nên làm, phải làm, nên mẹ làm.Vì sức khoẻ hôm thế này, hôm thế khác, nên khi cảm thấy khoẻ là làm thôi, không để tới lúc khác.

Cái mà mẹ không nói cho các bạn biết, mà có nói các bạn sẽ lại cười thầm, vì đó không phải là niềm tin của các bạn.Là, khi có việc canh cánh, là việc mình thấy nên làm, trong lòng,mà mình không làm,thì cuộc sống tự dưng nó cứ bày ra những trở ngại nào đó.

Không to tát, nhưng mất thời gian sức lực.Chỉ cần 2,3 việc như vậy, là đã tiêu kha khá thời gian, sức lực cho một thứ gì đó canh cánh trong lòng.

Haha, chỉ là mình, chứ người khác chắc không bị trò đó.Thôi thì, mình là như vậy, thì mình phải làm vậy.

Bám vào đâu

trước lúc đi mổ, không hiểu sao mình chỉ nghĩ thoáng qua về bố mẹ.
Bố không còn quyến luyến nhiều với con cháu, lại được anh chị quan tâm chu đáo, mình thấy yên tâm.
Mẹ thì trước đây quyến luyến, nhưng mình nói chuyện nhiều với bà, đã chuẩn bị tinh thần nhiều cho bà.

Nghe những câu chuyện mình nói với bà, chắc nhiều người thấy không có hiếu.
Mình thì ít nghĩ đến chữ hiếu, thấy gì cần làm thì làm, cái gì cần nói thì nói.
Mình tin mẹ mình như tin mình, tức tin bà có thể tiếp nhận mọi tin tốt xấu trong cuộc sống.
Nên mình nói cởi mở, không 100% ngay lập tức, có sự chuẩn bị nói từ từ.

Bảo rằng, nếu có phước, con có thể sẽ sống lâu hơn mẹ.
Nếu không có phước, con có thể đi trước mẹ.

Cuộc sống không đi như mình suy nghĩ hay mong cầu.
Rất nhiều khi muốn, mà mọi thứ cứ xoãi ra, thì cũng không làm được.
Lấy ví dụ đơn giản nhất, là muốn về nhà vào thời điểm nào đó.
Nhưng dịch có thể xảy ra, ốm đau, máy bay không bay.
Rất nhiều thứ có thể xảy ra.

Nên mẹ đừng dựa vào con, hay vào bất cứ ai.
Mẹ dựa vào cái phước đức của mẹ.
Những lúc đau yếu cần giúp đỡ nhất, bà có thấy đứa con của bà nào ở cạnh đâu, bà toàn phải nhờ tha nhân.
Chính là nhờ cái phước đức của bà đó.

Khái niệm này mình nhận được từ các sách, kinh phật.
Nhưng để có thể nói về nó với mẹ, mình lại qua Pháp Luân Công.
Mình đọc quyển sách đó cách đây chắc gần 10 năm.
Sách nói dễ hiểu và nếu áp dụng được những thứ viết trong đó, con người chắc thoát khổ nhanh lắm.
Mình chỉ quan tâm duy nhất đến phước và đức được đề cập trong cuốn sách.
Mọi thứ khác mình không quan tâm mảy may, vì nó không thật synch với mình.

Trong sách có hay đề cập đến Đức. Bất cứ cái gì chúng ta làm trong ngày, đều ảnh hưởng đến cái Đức này.
Đó không phải là cái gì vô hình, đó là vật chất cấp cao.
Đức đó có thể lớn lên, lụi đi, chuyển từ người này sang người kia, tuỳ thuộc vào ý nghĩ, tâm trạng, hành động của mình lúc đó.

Nếu mỗi người đều hiểu, rằng cái Đức này là cái duy nhất mình sở hữu.
Nó quyết định sự tồn tại hay dở của mình ở cuộc sống Ta Bà. Nó đi theo mình đến thế giới khác sau ta bà.
Mỗi người sẽ hành động và suy nghĩ khác lắm.