Lấy lại được tiền

Tiếp của bài https://www.vivu-room.com/2025/02/19/mat-tien/
Hôm nay họ đã gửi lại toàn bộ tiền.
Mình không biết họ làm thế với tất cả mọi người, hay do mình may.
Thường người ta chỉ đòi đặt cọc 50tr là nhiều, mình phải đặt 30% tổng số.
Vậy mà mình cũng chuyển mới chết, không giấy tờ chứng minh.

Khoảng 3, 4 tuần cuối mình không nghĩ gì nhiều nữa.
Thôi mất thì cho mất.
Tuy vậy vẫn lăn tăn những ý nghĩ AQ, đại loại bạn lấy tiền thì bạn sẽ chịu nghiệp hahah.
Rồi có 2 lần trong khi mình ngồi thiền, tâm khá an ổn, mình nói thầm với bạn chủ, một cách đường hoàng tin cậy và đầy sự tôn trọng,
rằng hãy trả lại tiền cho chị, đó là 1 khoản không nhỏ với chị.

Khi nhận lại được tiền, không cảm thấy vui gì đặc biệt.
Tuy vậy biết mình sẽ không phải mất năng lượng tiếp cho những suy nghĩ lăn tăn.
Rồi nhìn người với con mắt nghi ngờ ,… toàn những thứ năng lượng không hay ho lắm.

Cám ơn các bạn nhé. Cám ơn cả các ông thần hộ mệnh.
Mình cứ đụt đụt vậy, ai bắt nạt cũng được, chưa chắc mình đã làm gì trả đũa.

Thấy may mình đã không dùng những từ chụp mũ trong lúc nôn nóng.
Nếu dùng, khéo mình sẽ không nhận lại toàn bộ con số, nhể.
Hehe

Phất

Hôm qua mới 8:00 đã díp mắt, nhờ bạn chồng thu dọn rồi lên giường khò luôn.
Sáng nay mới 2:30 đã dậy. Làm vài thứ rồi chuẩn bị đi làm ở office.

Toàn những việc routine, vậy mà vẫn phải rất tập trung để nhớ lại, mang đi.
Kể cả cái việc lái xe, đi đường nào, cũng phải nhớ lại, học lại.
Có lần sau một kỳ nghỉ gần 1 tháng, mình quên béng password, lại mất hơn chục phút để lấy lại hehe.

Với tuổi tác, mỗi lúc nhảy từ thế giới này, sang thế giới khác, là mất kha khá thời gian chập choạng lò dò để hoà nhập lại.

Sống song song hai thế giới, với vài account nhà băng, vài cái ví tiền, vài cái thẻ, chục cái pin code.
Mọi thứ đều ở hai thái cực, chỗ thì nóng, chỗ thì mát.
Chỗ thì đông, chỗ thì vắng.
Chỗ thì quá dynamic, chỗ thì quá ì trệ.
Chỗ thì thiên về làm/sống – doing, chỗ thì thiên về suy tư – thinking.
Chỗ thì hàng chục các số zalo hay đổi liên hồi ngày càng nở rộng, chỗ thì chỉ chục contact dùng hàng chục năm nay.

Trong quá trình nhảy bên này bên kia, thấy con người của mình nó ì, nó nặng, và cần nhanh nhanh một chút.
Hội còn trẻ, nhanh nhạy chắc thích lắm đó.

Giờ lại được ngồi ở chỗ làm việc quen thuộc.
Lại túc tắc đi lại lấy coffee, chào hỏi.
Có cảm giác mọi thứ lại thong thả vào guồng.
Dù có nhiều việc thì vẫn là môi trường mình biết cần làm gì.

Cậy đám đất đen đen ở đầu ngón tay.
Nghĩ bụng – coi như bắt đầu 1 kỳ nghỉ vài tháng.

Cho tới lúc lại nháo nhào giữa 2 thế giới.
Móng tay lại đen 1 lớp đất, tóc lại bết không biết nên vắt lên hay thả xuống,
người lại hối hả hối hả,
lại có lúc cảm thấy mình như đang chới với ở một thế giới nửa quen nửa lạ.

Đấy là mình đã có sự hậu thuẫn rất vững vàng của anh trai chị dâu và bạn bè rồi đó.
Không thì còn chới với nữa hahah.
Trước đây có ai đó bảo kiểu người mình không thể sống ở VN. Đùn quá mà.
Họ vừa đúng, mà có vẻ cũng không hẳn đúng.
Có lẽ, cờ đến tay ai đó phất.
Mà phất gì mà phất, thôi dùng câu khác hợp hơn “không có chó bắt mèo ăn cứt”, hahah.

Anh hùng xa lộ

Mới chuyển từ phòng thuê gần chỗ bà, sang đây.
Phòng gần chỗ bà rất rộng, thoải mái. Mình thích nhất phòng tắm hahah.
Nhưng chiều bị nắng nên nóng, mình lại không thích bật điều hoà.

Cố mãi được 4 tuần, tuần cuối quyết định chơi lớn, ra thuê phòng sát biển.
Giá cả vẫn là loại cà tàng bình dân, vì ở mỗi một mình, thuê loại xịn nhân lên hơn tháng là xót ruột lém.
Ra xa nên thuê thêm cái xe máy, chiều còn qua bà.

Đi xe đạp thấy đủ rồi hahah.
Lúc trời mát mẻ đi xe đạp thích, chứ lúc đông, nóng bức, lao xe máy nhanh hơn.

Phòng gần biển này bé hơn, tuy vậy cũng tạm đủ chỗ.
Chỗ ngồi làm việc khá rộng, cửa sổ sáng, nhìn ra cây xanh.
Thật không thể ca cẩm, trừ đoạn đôi lúc vẫn phải bật máy lạnh và vo ve 1, 2 con muỗi.

Sáng ngồi thiền xong vào quán coffe, nói chuyện với 2 chị.
1 chị 65, một chị 60. Đều đã về hưu từ chục năm nay.
Ui chỉ mong 60 vẫn khoẻ khoắn nhanh nhẹn được như các chị.
Thấy vui được làm quen với họ.
Ngồi khoảng 1 tiếng đứng dậy xin phép về “làm việc”.

Lại nhớ, ở đoạn đường gần chỗ mình thuê nhà cũ, có mấy quán mình ngồi hơn 2, 3 lần.
Họ đều cởi mở thích nói chuyện. Ồ thật sự là họ thích nói chuyện nhé.
Ai cũng tấm tắc “ôi chị về hưu rồi thích nhỉ, có thời gian đi bộ thể thao”.
Cũng chẳng muốn đính chính dài dòng lại, nên chỉ cười ừ ừ.
Nghĩ, thôi thì dù chưa về hưu, nhưng trông dáng vẻ như đã về hưu, cũng là ổn rồi, nhỉ.

Giờ anh hùng xa lộ trên từng cây số, với con xe cà tàng visen, rơi rụng béng dáng vẻ về hưu thong thả hehe.

Cầu đạo giải thoát

Quan sát mẹ, nghĩ về mẹ, trong đầu mình luôn một chữ “Khổ” to đùng.

Mình nghĩ ngộ tính của mình kha khá, mình biết cõi này là cõi khổ từ lâu rồi.
Ở lứa tuổi hai mấy.
Đơn giản là vì nhìn ra xung quanh, mấy dãy nhà cao tầng của Bách Khoa, thấy ai cũng khổ hehe.

Vì biết cõi này là cõi khổ, nên mình chấp nhận những cái khổ liên quan đến mình. Không tránh.
Và khi không tránh, bạn biết sao không? Khổ vẫn hiện hữu, nhưng nó không làm bạn khổ tâm.

Mẹ mình thì tránh.
Trong nhiều cái tránh, có cái tránh già, tránh bệnh. Loay hoay đủ thứ để tránh.
Nhìn bà khổ, mình bị khổ theo.
Biết những thứ bà tránh nó sẽ lẵng nhẵng đi theo bà.
Biết những cái bà muốn nó luôn nằm ngoài tầm với.
Đấy là cái dở của mình. Chưa tìm ra cách để không bị cuốn vào cái khổ của bà haha.

Đọc bài dưới này, bỗng tự hỏi, đã bao giờ mình cầu đạo giải thoát?

=====
Nếu thật sự dưới vòm trời đầy sao này có những người có lòng cầu đạo giải thoát thì nhớ tâm niệm một điều: Ta không thể đi xa trong Phật pháp được nếu ta không thấy được sự hiện hữu trong Tam Giới là khổ.

Không phải thấy đời là khổ thì mình trở thành một người sống bi quan.
Nhiều người cứ nghĩ rằng khi nhắc đến, suy tư về những cái khổ này thì đời mình sẽ u ám.
Không phải vậy. Lúc đó mình sẽ ngộ ra một chuyện thú vị: Khi nhận diện bản chất mong manh của đời sống thì cũng là lúc mình sống vui vẻ, thanh thản an lạc.
Cái an lạc này không hề giống với an lạc của một người mù tịt, yêu đời trong mù quáng.
Người có tu tập sẽ thấy chính cái biết này cho mình trạng thái tâm trưởng thành, thanh thản.
Lỡ như chuyện xấu (già, bịnh, chết) có xảy đến họ vẫn tiếp tục thanh thản vì họ đã biết trước những điều này từ lâu, đã quan sát trong từng ngày.
Lúc đó mới ngộ ra sự quán chiếu vô thường hay như vậy.
Người lớn đứt tay không khóc như đứa bé vì từ lâu họ biết “chơi dao có ngày đứt tay”, còn con nít khóc vì không ngờ bị chảy máu, bị đau như vậy.
Sư Giác Nguyên ( Giảng )

Thử thiền

Mấy hôm nay sáng nào cũng cố gắng ra ngoài bãi biển.
Cùng mọi người tập vài động tác, sau đó ngồi thiền 1 tiếng.
Cảm giác mỏi, đau và buốt sau khoảng 20-30 phút mới xuất hiện.
Chúng xuất hiện nhẹ nhẹ ở các chỗ khác nhau.
Cảm giác buốt thường xuất hiện sau cùng, vùng hông.
Cứ tự nhủ, xem buốt đến đâu, có chịu được không.
Thì đúng là cũng chỉ hơi buốt thôi, chịu được, chịu tốt.
Có cần ngồi thêm 5 phút vẫn chịu được.

Nếu làm được đều đặn, kỷ luật, ngồi từ 1-2 tiếng, mình nghĩ giải quyết được khối bệnh.
Bệnh về xương sống, xương chậu, xương cổ. Các bệnh về đầu.

Chúng ta rất ít khi ngồi yên, giữ đầu lặng, để cơ thể tự quay về trạng thái quân bình.

Nhóm người đó theo PLC, một môn khí công gây nhiều tranh cãi.
Mình không theo băng nhóm gì cả.
Loăng quăng, có cái gì hay ta bắt chước, cái gì quá trớn ta bỏ qua.
Đoạn tập mấy động tác, rồi sau đó ngồi thiền mình thấy ổn, rất ổn.

2 tiếng buổi sáng, đi tắm biển chục phút.
Sau đó về làm việc. Buổi chiều qua bà, là cả ngày không còn mấy thời giờ.
Mình cũng không thấy có cái gì quyến rũ mình ở đây.
Ăn uống là thứ thoả mãn tạm thời ngắn hạn, có quá nhiều ở đây.
Nhìn đồ ăn nhan nhản khắp nơi, gây cảm giác ngột ngạt.
Cứ gợi nhớ đến một bộ phim Animee của Nhật.
Một liên tưởng không hay ho lắm.

Đường xá nóng bức, không khí ngột vì quá nhiều xe cộ.
Người ta bỗng khao khát được nhìn cây cối, khoảng không.
Bình lặng và thoáng đãng.