Hihi nói chuyện một chút nhỉ.
Cuối tuần đi qua nhà hàng xóm uống rượu tán phét.
Hai vợ chồng bằng tuổi hội mình, ông chồng bằng tuổi bạn chồng mình.
Bạn vợ kém mình 1 tuổi.
Nói chuyện một lúc ông chồng bảo “tao thấy mày buổi sáng đôi lúc tập cái gì đó, giống TCQ, trong vườn nhà mày. Tao thấy rất đơn giản, chỉ vài động tác. Tao nghĩ là tao sẽ tập theo mày.”
Cậu quay sang bạn chồng “tao thấy bài tập của mày cũng rất hay, nhưng phức tạp quá. Tao đã thử đi một khoá về TCQ nhưng học xong về nhà tao quên sạch.”.
“Đó là lý do tao chọn bài của Hà, chứ không phải của mày”. Cậu cười cười nhìn hết người này đến người kia phân trần.
Mình lúc mới quen cũng khá buồn cười với kiểu “nhiều lời” của cậu ấy.
Đưa ra đủ các lời rào trước đón sau, để không ai có thể hiểu lầm gây mếch lòng. Về sau mình hiểu cách cư xử đó không hề dở tẹo nào.
Nhất là thời đại này ai ai cũng có cái tôi to đùng, nhiều cái có thể gây hiểu lầm. Thà mang tiếng nhiều lời một chút, nhưng tránh được khối va chạm không đáng có. Những va chạm nhỏ, nhưng lại ngốn nhiều năng lượng đến không ngờ.
Có những lúc mình có thể cáng đáng và làm nhiều việc cùng lúc, bởi đầu mình sáng và trống.
Có những lúc cứ loay hoay kể cả vài việc nhỏ, bởi đầu mình nặng nhiều ý nghĩ bức xúc đan chen chiu chíu.
Không hẳn chỉ liên quan tới khả năng làm việc.
Điều này mình thấy rất rõ ở bản thân.
Có gì đó khúc mắc với người thân, là đầu óc lúc làm cứ vẩn vơ, không tập trung được. Rồi chỉ khi đã làm hoà, đã xin lỗi, đã thấy người thân thoải mái, đầu mình mới gọn gàng lại.
Với một số bạn chơi gần mình cũng thế. Mình không “lạnh lùng” như mình có thể tỏ ra đâu.
Nên thường chủ động xin lỗi khi nhận ra mình gây tổn thương, thậm chí có thể 2,3 lần nếu cần.
Xin lỗi đôi khi chỉ là hành động để tạo lại bầu không khí hài hoà. Vì nhiều khi mình gây lỗi không hề cố ý. Hoặc bị đẩy vào tình thế mà mình buộc phải hành động rất “củ chuối”.
Nếu không được tha lỗi, mình sẽ chủ động tách ra, một là vì sự “sống còn” của cái não “sáng và trống” của mình.
Mà hai là vì sự hoà hợp, vốn quan trọng với mình hơn cả cái ý muốn “tôi đúng”, lại không quan trọng với người kia.
Các bạn đã từng “được” mình xin lỗi, các bạn không biết trong thâm tâm mình rất hàm ơn các bạn.
Tha lỗi, lại tha lỗi nhanh và trọn vẹn, cũng là một khả năng.
Nhiều bạn còn “được” mình xin lỗi thầm nữa kia, trong tâm thôi, khi chợt nhận thấy mình đã làm tổn thương ai đó.
Hi hi hơi xa chủ đề chính rồi, nhưng thôi đã viết dài đến đây thì kệ vậy.
Có thể mình hơi quá nhạy cảm, có thể mình quá quan trọng đến cái “não trống”.
Nhưng mình nghi có nhiều bạn giống mình.
Không có gì “sai” trong đó cả, biết mình nhạy cảm thì cứ chủ động làm cái gì đó cho nó bớt bị chông chênh đi, nhỉ.
“Nhiều lời” chẳng hạn hahah. Tất nhiên phải là lời có thiện ý.
Và nếu cảm thấy partner (vợ/chồng) của mình nhạy cảm, thì cứ “nhiều lời” chút xem sao, nhỉ. Cái câu “sao anh/cô cứ nghĩ thế này, thế nọ” không đem lại gì nhiều ngoài thêm xa cách. Họ không muốn nhạy cảm đến như vậy đâu.