Mỗi 12 năm

trong tử vi tiểu hạn cứ tính vòng 12 năm. Tiểu hạn năm 2020 sẽ rơi vào cung của tiểu hạn 2008.
Đại hạn thì khác nhau. Nên mức độ khác nhau nhưng tiểu tiết sẽ hơi giống nhau.

Trong cung này mình có thiên không, địa kiếp và cô thần, và là cung vô chính diệu, cung bào.
Thiên không, nhất là đi với địa kiếp, luôn chỉ sự biến đổi dữ dội, sẽ có nhiều vấn đề nhồi lên nhồi xuống.
Năm 2008 là năm mình đi làm 2 chỗ liền, đầu năm ở một công ty startup với tư cách senior C developer.
Tuy vào với danh nghĩa làm C, nhưng vì project đang chờ nguồn tài trợ, mình phải làm nhiều với Java, là ngôn ngữ mới học trước đó trong 2 tháng, chưa từng làm việc với nó.
Vậy là như bơi trong biển, với đủ các dạng protocol, server,…
Môi trường làm việc toàn các bạn trẻ mới toanh từ Uni ra, họ sôi nổi trẻ trung, mình như một con cừu đen trong đàn cừu trắng.
Họ cư xử với mình như với senior, nhưng mình thì cảm thấy như beginner trong Java, loay hoay và hoang mang.
Lương tuy không cao, nhưng cũng là cao nhất trong công ty (vốn chỉ có khoảng 6 người).
Project chờ mãi không xin được tài trợ nên không bắt đầu được, mình ngoài việc loay hoay trong java như beginner, cảm thấy mình không đem lại add-on gì đặc biệt.
Tất cả mọi thứ tập hợp lại, tạo cho mình một cảm giác bức bối. Cuối cùng mình xin thôi việc, sau 4 tháng loay hoay.
Hai bạn chef có vẻ như thở phào, chấp nhận ngay.
Họ có lẽ cảm thấy gánh nặng khi phải trả tiền hàng tháng cho mình mà không việc không nhích được dù chỉ 1 bước.
Họ viết cho mình một lá thư rất mùi mẫn kính cẩn, hahah. Mình rất đánh giá thiện chí của họ, mặc dù chỉ mới đọc qua một lần.
Họ bảo sẽ liên lạc lại khi tài trợ được thông qua.
Tuy vậy trong thâm tâm mình đã nói không, một đi không quay trở lại.

Sau này khi đi làm ở công ty thứ 2, mình mới biết trong 4 tháng đó mình học được nhiều như thế nào.
Không chỉ về kiến thức kỹ thuật, về network, protocol, server, những kiến thức khiến mình không ngại ngùng bắt tay vào những thứ mọi người khác ngại. Mà còn có một trải nghiệm tâm lý quý báu. Đây là thời điểm mình hiểu ra một chuyện (dù khá là muộn) : tất tần tật những gì xảy ra, đều có một ý nghĩa. Tất tần tật những gì mình học được, đều có ích cho mình một lúc nào đó. Vậy thì cứ học, cứ thử, thời gian sẽ trôi qua, bất kể mình đứng lại do sợ hãi hay ngại ngùng, hay mình đi từng bước về phía trước, không quan trọng nhanh hay túc tắc.

(Còn nữa)