Trải nghiệm tâm linh (E.T.)

Bài này dịch cách đây 1 năm trên FB. Giờ copy lại.

Cái ý tưởng Khối đau có lẽ ông E.T. chiêm nghiệm từ bản thân mình. Trong cuốn sách đầu của mình, ở tựa đề ông có kể về một trải nghiệm ông đã trải qua.

Sách The power of now – Lời nói đầu
Cuốn sách này ra đời như thế nào – trang 15
Tôi ít khi hồi tưởng lại hay nghĩ về quá khứ, tuy vậy tôi muốn kể tóm tắt về việc vì sau tôi lại trở thành người thày về tâm linh và việc cuốn sách này ra đời như thế nào.
Cho tới năm 30 tuổi tôi luôn sống trong một cảm giác sợ hãi triền miên, xen lẫn với những khoảng thời gian trầm cảm. Giờ đây khi nói về điều này, tôi có cảm giác như tôi đang nói về một cuộc sống kiếp trước, hoặc cuộc sống của một người khác.

Một đêm, sau lần sinh nhật thứ 29 không xa, tôi tỉnh dậy vào sáng sớm với một cảm giác u ám tận cùng. Tôi thường tỉnh dậy với cảm giác u ám loại đó, nhưng lần này nó nặng nề hơn bao giờ hết. Cái tĩnh lặng của đêm, những đường nét mờ mờ của đồ đạc trong bóng tối, tiếng động xa xa vọng lại của chuyến tàu ngang qua – tất cả đối với tôi thật xa lạ, thù địch và vô nghĩa, làm tôi có một cảm giác ghê sợ đối với thế giới này. Mà cái ghê sợ nhất đối với tôi – lại chính là sự tồn tại của chính bản thân mình. Tồn tại tiếp tục với cái gánh nặng đau khổ này liệu có ý nghĩa gì ? Vì sao lại cứ phải tiếp tục cuộc đấu tranh mệt mỏi không ngừng nghỉ này ?

Tôi có thể cảm thấy cái mong mỏi thiết tha được biến mất khỏi thế giới này. Cái mong mỏi được không tồn tại mạnh mẽ hơn cái mong muốn bản năng được sống tiếp.

„Tôi không thể sống tiếp tục với bản thân tôi nữa“. Cái ý nghĩ đó vần vũ trong đầu tôi. Bỗng nhiên tôi nhận thấy cái ý nghĩ đó thật quái gở. „Tôi là một hay hai ? Nếu tôi không muốn sống với bản thân tôi nữa, thì phải có cái tôi thứ 2: Cái tôi, và cái bản thân – cái nhân vật mà tôi không muốn sống tiếp cùng nữa“. „Có lẽ“ , tôi nghĩ, „chỉ có một trong hai nhân vật đó là có thật“.

Tôi đã thật bối rối với cái nhận định đó, đến nỗi trí óc của tôi như bị tê liệt. Tôi đã ở trong một trạng thái tỉnh thức hoàn toàn, nơi không có một ý nghĩ nào khởi lên. Sau đó bỗng tôi cảm thấy mình bị cuốn vào một vùng năng lượng xoáy. Lúc đầu nó chuyển động chậm chạp, dần dần nó nhanh dần. Tôi bỗng thấy sợ hãi tột cùng, cơ thể tôi bắt đầu run rẩy. Như từ phía trong lồng ngực, tôi nghe có tiếng nói „Đừng chống lại“. Tôi có cảm giác như mình đang bị cuốn vào một vùng trống rỗng. Có vẻ như cái trống rỗng đó là trong tâm tôi, chứ không phải ở ngoài. Rồi đột nhiên không còn sự sợ hãi, tôi thả mình trôi vào vùng trống rỗng đó. Tôi không nhớ được cái gì xảy ra sau đó.
Tôi bị đánh thức dậy bởi tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Chưa bao giờ tôi nghe thấy một âm thanh nào tương tự như thế. Đôi mắt vẫn nhắm, và tôi nhìn thấy hình ảnh một viên kim cương. Vâng, nếu như kim cương có thể tạo nên tiếng động, thì tiếng động của nó chắc phải tương tự như vậy. Tôi mở mắt ra, những tia sáng ban mai đầu tiên rọi qua tấm mành cửa. Không một mảy may suy nghĩ, tôi cảm thấy, tôi biết, rằng trong tia sáng có nhiều thứ để chiêm nghiệm, hơn nhiều chúng ta tưởng. Cái tia sáng mảnh dẻ xuyên qua tấm mành đó, chính là Tình yêu. Nước mắt tràn lên mi. Tôi đứng dậy và đi vòng quanh căn phòng. Tôi nhận ra căn phòng, nhưng tôi biết tôi chưa bao giờ thực sự nhìn thấy nó. Tất cả mọi thứ thật tươi mát và tinh khôi, cứ như chúng vừa mới được tạo ra. Tôi cầm vài vật trong tay mình, một cái bút chì, một cái chai rỗng, sững sờ trước vẻ đẹp và sự sống động của chúng.
Vào ngày này tôi đi vào thành phố, vẫn sững sờ ngạc nhiên bởi vẻ tuyệt diệu của cuộc sống trên trái đất, cứ như thể là lần đầu tiên tôi bước vào thế giới này vậy.
Năm tháng liền tôi sống trong một tâm trạng an hòa sâu sắc và một niềm hạnh phúc thấm đẫm. Sau đó cảm giác đó bớt dần, hoặc nó có vẻ như thế, bởi tôi dần quen với trạng thái đó. Tôi lại có thể sống bình thường trở lại, mặc dù tôi ý thức được rõ ràng, bất cứ gì tôi làm đều không thêm chút nào vào cái cảm giác mà tôi đã trải qua.
Tất nhiên tôi biết, có gì đó rất quan trọng đã xảy ra với mình, nhưng tôi chưa hiểu. Chỉ vài năm sau đó khi đã đọc nhiều sách về tâm linh và học qua nhiều vị thầy, tôi mới biết, cái mà nhiều người đang tìm kiếm đã xảy ra với tôi.
Tôi hiểu ra, sự đau khổ nội tâm tột cùng trong cái đêm đó đã dồn cái tâm thức (Bewusstsein/awareness) vào chân tường, buộc nó buông bỏ cái bản ngã bất hạnh và đầy sợ sệt, cái bản ngã vốn chỉ là sự tưởng tượng của cái trí mà thôi. Sự buông bỏ này chắc phải xảy ra toàn diện tới mức cái bản ngã ngay lập tức bị co rúm lại, giống như quả bóng nhanh chóng xì hơi khi người ta rút cái nút ra. Cái còn lại chính là cái bản thể chân thật, cái tâm thức nguyên thủy luôn hiện diện ở thời điểm hiện tại, trước khi nó bị đồng hóa với Form.
Về sau tôi học được cách bước vào cái thế giới nội tâm này một cách hoàn toàn tỉnh thức, cái thế giới vĩnh hằng không có thời gian, mà trước đó tôi tưởng là trống rỗng.