Bố khởi xướng ra đề tài này, và mẹ thấy không có lý do gì để cả nhà không tiếp tục làm trong từng ngày, hoặc ít ra 1, 2 lần trong tuần, chừng nào các bạn còn sống cùng bố mẹ.
Bố muốn nghe chuyện chị ở trường, ở các hoạt động ngoại khóa, muốn biết chị muốn gì, thích gì, có vấn đề gì.
Đó là chuyện bố mẹ vẫn làm hàng ngày với các bạn, để có thể giúp các bạn kịp thời nếu các bạn có vấn đề. Trong những cuộc nói chuyện đó bố mẹ đóng vai trò bố mẹ.
Giờ đây những câu chuyện với hai bạn có màu sắc mới – bố mẹ chỉ nghe là chính, với vai trò như một người quan sát. Nếu có nói cũng chỉ nói những trải nghiệm của mình để các bạn tham khảo. Vào đầu đến đâu thì vào, mà không vào cũng là chuyện bình thường.
Trải nghiệm của ông bà già 50 tuổi chắc chắn không có gì quyến rũ đối với người 15, 20 rồi.
Chính vì vậy mẹ sẽ viết ra, để các bạn về sau có thể đọc lại nếu thích.
Đến một tuổi nào đó, các bạn sẽ cảm nhận được trải nghiệm của từng cá nhân mới là cái quý giá nhất, tạo nên giá trị và ý nghĩa cho cuộc sống của cá nhân đó.
Câu chuyện sẽ có lúc có chủ đề, sẽ có lúc lan man.
Tạm thời chị Tủm là nhân vật chính, vì chị sẵn sàng nói chuyện.
Tí thì chưa, câu chuyện với cu cậu sẽ tuôn tồ tồ như mưa rào nếu nó rơi vào lĩnh vực cậu quan tâm, và sẽ tắc tị tại những đề tài liên quan đến trường học, bài vở.
Hôm trước bố quan tâm đến sự hướng nghiệp của chị.
Chị hiện tại chưa có định hình rõ ràng chị thích cái gì.
Bố mẹ nghe chị nói với một cái đầu mở.
Chị đã suy nghĩ quá rational, quá lý trí, nên bố mẹ không có nhu cầu phân tích thiệt hơn tốt xấu cho chị.
Chỉ để chị nói, đôi lúc đệm vài câu bình phẩm.
Trong lúc trao đổi, ý nghĩ sẽ được thành hình, sắp xếp, bức tranh sẽ có dần đường nét, màu sắc.
Và bức tranh có thế nào thì nó cũng là bức tranh của riêng chị.
Bố mẹ thì bình chân như vại. Tối chỉ có mỗi việc đi dạo là quan trọng, còn thì ngày rộng tháng dài, chả đi đâu mà vội.
Nên bố mẹ cứ ề à đẩy đưa câu chuyện. Được nghe chị huyên thuyên là một cái thú.
Chị thì bận. Chị bận kinh lắm. Từng giờ từng phút của chị đều đã có hoạch định rõ ràng.
Nên cứ trả lời xong một câu, chị lại liếc mắt hỏi bố “xong Gott und die Welt chưa bố”.
Bố vừa đủng đỉnh đưa ra một câu hỏi mới, chị nhão người như cái khăn rách ướt sụp xuống dưới chân ghế, rồi lại leo lên ghế trả lời.
Chị không trả lời thì thôi, đã trả lời là có trước có sau, có một nội dung hoàn chỉnh.
Rồi lại “xong.. chưa bố”.
Sau vài lần chảy nhão xuống chân ghế rồi lại ì ọp leo lên, chị chộp lấy khoảng thời gian ngắn ngủi bố chưa nghĩ ra câu hỏi mới, quắn đít sải từng bước dài lủi lủi lên trên nhà, heheh